Trái Tim Ai Chưa Từng Điên Dại
Tác giả: Blue An Kì Nhi
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341140
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1140 lượt.
br>“Trời! Cậu đúng là thiên tài trẻ tuổi.” Trong đám nam sinh rộ lên những tiếng khen ngợi tài năng của Hàn Tử Hiên.
“Không phải đâu. Chỉ là tôi đọc nhiều sách hơn một chút, biết nhiều hơn mọi người một chút, cũng là chuyện thường tình mà.” Hàn Tử Hiên khiêm tốn đáp lại, anh cảm thấy sự việc ngày hôm nay dừng lại ở đây là tốt nhất.
Hiện giờ anh chỉ muốn nhanh chóng đưa Hoa Lạc Lê rời khỏi nơi này.
“Chúng tôi còn mấy câu hỏi nữa muốn thỉnh giáo cậu. Cậu đúng là thần đồng như lời đồn đại.”
Một nam sinh cao hứng còn khoác vai Hàn Tử Hiên, thân thiết như anh em tốt, hoàn toàn quên mất mối hiềm khích ban đầu. Vấn đề là anh chàng đó quá thấp so với Hàn Tử Hiên cao tới lm87, mà cả đám nam sinh ở đây đều thấp hơn Hàn Tử Hiên nửa cái đầu.
Hàn Tử Hiên chỉ đành mỉm cười bằng lòng. Xem ra người mà thông minh quá cũng có chút phiền phức. Hoa Lạc Lê đưa tay kéo áo Hàn Tử Hiên. Anh đưa tay ôm cô vào lòng, bảo vệ cô.
“Tôi có một câu hỏi này, còn chưa ai có đáp án. Đó là có ba con chó làm thành một đội đi tới trước mặt bạn, bạn chặn con thứ nhất lại, hỏi sau nó còn mấy con chó nữa, nó nói còn hai con nữa, bạn lại đi tiếp. Bạn đi qua con chó thứ hai, hỏi nó sau còn mấy con, nó nói còn một con nữa. Cuối cùng bạn dừng lại chỗ con chó thứ ba, vẫn hỏi nó câu hỏi cũ: sau nó còn mấy con chó nữa, nó nhìn bạn và nói còn hai con nữa. Tại sao lại như vậy? Nói thêm chút, ba con chó đó không đi thành vòng tròn.”
Tất cả đám nam sinh đều nhìn chăm chú vào Hàn Tử Hiên chờ đợi. Hàn Tử Hiên chóp chớp mắt, tay phác một động tác, nói:
“Thực sự các bạn mới chỉ nhìn phía trước mà không nghĩ đến phía sau. Con chó thứ ba đã quay ngược lại, vì vậy nó thành con dẫn đầu, đi sau nó đúng là có hai con nữa. Cho nên nó mới trả lời như vậy”.
Tiếng “à, à” đồng thanh, rồi lại có người kêu lên: “Hóa ra là như vậy”. Có người vẫn ngơ ngác không hiểu vì sao.
“Cậu có cảm thấy chúng tôi phiền phức quá không? Thực sự cũng không muốn làm mất nhiều thời gian của cậu. Đây sẽ là câu hỏi cuối cùng. Có một vị đại sư đưa ra câu hỏi, cũng là một câu đố như sau: Tôi thường ngày hay điên điên khùng khùng làm ra rất nhiều lỗi sai. Có người nói, câu này có bốn lỗi sai. Xin hỏi những lỗi sai ấy là chỗ nào?”
Hoa tử vi dọc đường rụng đầy trên quần áo mọi người, cổ áo Hàn Tử Hiên cũng dính đầy cánh hoa. Hoa Lạc Lê cẩn thận gom nhặt những cánh hoa ấy, cho vào trong cuốn sách của mình.
“Đây thật ra là một câu đố chơi chữ, dễ làm cho mọi người mắc bẫy từ ngữ. Trong câu này từ “lỗi sai” được nhắc đến ba lần, câu hỏi lại nói là “bốn lỗi sai”, cho nên đó chính là một “lỗi sai” nữa, do đó có bốn lỗi sai là như thế.”
Hàn Tử Hiên nói xong, chuẩn bị kéo Hoa Lạc Lê đứng dậy. Anh có chút chán nản, những câu hỏi đám nam sinh này đưa ra chỉ là dạng chơi chữ, không có chiều sâu. Nếu những bạn học ở Mỹ của anh mà biết anh đi giải đáp những câu hỏi như thế này, chắn chắn bọn họ sẽ cười nhạo anh. Thật là học trăm nghìn, dùng một vài. Trí tuệ của anh vốn để dùng vào việc nghiên cứu y học, toàn là những vấn đề liên quan đến tế bào, vô cùng hóc búa. Nhưng vì Hoa Lạc Lê, anh phải giả trang thành loại ham hư vinh như thế này.
“Thật đúng là thiên tài, Hàn Tử Hiên, kết bạn với chúng tôi được không?”
“Đúng thế cậu đúng là người anh em tốt. Giải đáp mọi câu hỏi đâu ra đấy mà không hề cau mày. Thật là tuyệt!”
“Hàn Tử Hiên, nghe nói thành tích âm nhạc của cậu càng lẫy lừng hơn nữa, cho nên yêu cầu đối với bạn bè và bạn gái càng phải cao hơn người khác. Đúng rồi, Hoa Lạc Lê thực sự là bạn gái của cậu? Chúng tôi nghe đồn Hoa Lạc Lê hình như cũng là bạn gái của anh trai cậu. Hai anh em cậu cùng thích một cô gái, sẽ không có chuyện gì chứ?” Đám nam sinh càng nói càng kích động, tiếng nói vang lên to và sắc lạnh bên tai.
Hàn Tử Hiên muốn dừng tất cả các câu hỏi lại, trả lời một cách lịch sự và khéo léo: “Đã như thế này, tôi nghĩ các cậu đều đã hiểu, tôi hà tất phải nhiều lời nữa.”
Từ anh toát ra sức hút kì lạ khiến các nam sinh cũng không thể dứt ra được.
“Đừng đi vội, Hàn Tử Hiên, nói chuyện với chúng tôi thêm chút nữa.
“Hàn Tử Hiên, Hàn Tử Hiên, Hàn Tử Hiên... có thể hỏi cậu thêm một câu nữa không? Là ai đã đặt tên cho cậu vậy? Thực sự là cái tên này rất hợp với tính cách của cậu. Tên nghe rất hay, đọc lên thấy nam tính nhưng lại rất thân thiện, hòa nhã.”
…
Trời đất! Đám nam sinh này mắc bệnh hết rồi. Làm sao có thể thích một người cùng giới như Hàn Tử Hiên đến thế chứ? Phải chăng họ muốn tham gia cuộc đua cùng các nữ sinh đây. Nhìn đám nam sinh điên cuồng vây quanh Hàn Tử Hiên, tình hình quả thật không kiểm soát nổi. Hoa Lạc Lê không nói được gì, chán nản, đám nam sinh này thật đáng ghét.
Kim Xảo Tuệ và Hàn Ân Châu quyết định xuất đầu lộ diện, tất cả chỉ vì để bảo vệ cho hoàng tử của họ.
“Hey, đám ngốc này, có nhầm lẫn không, sao lại giữ chặt hoàng tử Hàn Tử Hiên của chúng tôi nhất định không buông như thế. Các anh có phải là mắc bệnh hết rồi không? Không tìm nhầm đối tượng đấy chứ?” Hàn Ân Châu vội vã rẽ đám đông bước vào.
Kim Xảo Tuệ