Tác giả: Blue An Kì Nhi
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1124 lượt.
>“Nha đầu ngốc, hoàng tử làm sao có thể tùy tiện vứt bỏ công chúa để sống một mình chứ. Nếu có một ngày, vì bất đắc dĩ mà hoàng tử rời xa công chúa, thì lúc đó, trái tim hoàng tử còn đau hơn cả công chúa. Cho nên hoàng tử sẽ không ngu ngốc mà bỏ công chúa.”
Hoa Lạc Lê cảm động nhìn Hàn Tử Hiên, mắt nhòe hơi nước.
“Lạc Lê, em có nhìn thấy không? Hai con chuồn chuồn bay trên mặt nước chỗ đó đó, có lúc con đực lùi lại sau làm “bà đỡ” giúp con cái.” Hàn Tử Hiên chỉ vào hai con chuồn chuồn bay sát mặt nước, ở gần chỗ họ.
“Ô, nhưng vì sao lại muốn làm ‘bà đỡ’ ạ?” Hoa Lạc Lê hỏi lại.
“Bởi vì khi chuồn chuồn cái đẻ trứng xuống nước, chuồn chuồn đực sợ “vợ” nó lặn dưới nước, cánh bị ướt, không bay lên được, cho nên chuồn chuồn đực đặt đuôi của mình trên đầu con cái, đợi khi con cái đẻ xong sẽ kéo con cái bay lên. Thấy thế người ta bèn gọi chuồn chuồn đực là ‘bà đỡ’.” Hàn Tử Hiên kiên nhẫn giải thích lần nữa.
“Ha ha... chuồn chuồn đực quả là đã hết sức làm tròn chức trách của một ‘người cha’.”
“Đúng thế. Phía trước hình như có rất nhiều hoa dại. Em có muốn qua đó xem thử không? Em sẽ thấy có rất nhiều loài hoa dại muôn hình vạn sắc đang đua nở.”
Hàn Tử Hiên chỉ tay ra phía xa xa, nơi có đám hoa dại đang kì trổ hoa, khoe sắc. Những bông hoa dại nở đầu đông rực rỡ như mang hết sức sống của mình chống lại trời đông lạnh giá. Hoa thật khiến người ta phải ngưỡng mộ.
“Wow, thật vậy sao, anh Tử Hiên, tầm nhìn của anh quả thật xa quá, luôn nhìn thấy những thứ người khác không nhìn ra. Lợi hại thật! Ở bên anh, em thấy mỗi ngày đều được biết thêm những điều mới mẻ. Hi hi…” Hoa Lạc Lê vui sướng chạy nhảy giữa những vạt hoa dại.
“Chỉ cần em thích là được rồi.”
“Anh Tử Hiên, một khi em quen ở bên cạnh anh rồi thì anh không được bỏ rơi em, bởi vì nếu thế em sẽ rất buồn. Em thực sự sợ vì anh cái gì cũng tốt, cũng hơn người, sau này em sẽ không để ý tới một người con trai nào khác, mãi mãi chỉ yêu một mình anh Tử Hiên thôi.” Hoa Lạc Lê hít hít hương hoa, lớn tiếng thề thốt.
“Ha ha, Hoa Lạc Lê đúng là đồ ngổc.”
Hàn Tử Hiên hai mắt ươn ướt nhưng anh nhanh chóng kìm lại được, đưa tay vuốt mái tóc cô. Nếu có thể xin Thượng đế thương tình cho anh thêm chút thời gian. Anh thực sự quý trọng những phút vui vẻ bên cạnh Hoa Lạc Lê, những kỉ niệm mùa hè năm anh chín tuổi luôn là mảnh hồi ức đẹp đẽ anh luôn mang theo bên mình.
Trong hồi ức, Hoa Lạc Lê tám tuổi là cái đuôi của anh. Cô ngoáy mông kể cho anh nghe câu chuyện cổ tích. Sau đó, anh sẽ trêu chọc cô. Hàn Tử Hiên vô cùng mong muốn thời gian có thể dừng lại ở thời điểm đó. Mãi mãi dừng lại ở đó. Như vậy thì cả đời này anh sẽ vô cùng hạnh phúc.
“Hừm, Tử Hiên, anh mới chính là đồ ngốc. Lúc nhỏ đã nói với em, cưỡi bạch mã là Đường Tăng, thật là ghét chết đi. Anh muốn theo đuổi em? Hàn Tử Hiên, anh mới là đồ ngốc.” Hoa Lạc Lê vui vẻ chạy nhảy giữa những bụi hoa, hoa cỏ rực rỡ, trời đất lung linh.
“Sự thật là Đường Tăng cưỡi bạch mã. Anh không lừa em.” Hàn Tử Hiên phản đối, đuổi theo cô giữa những bụi hoa, giống hệt như khi còn nhỏ. Khung cảnh đẹp như trong câu chuyện cổ tích.
“Càng quá đáng hơn là tên ngốc Hàn Tử Hiên còn nói với em, cưỡi bạch mã ư, ngoài Đường Tăng còn có thể là ác quỷ, điều này càng không thể tha thứ, thật là cố ý phá hoại hình tượng bạch mã hoàng tử hoàn mĩ trong lòng em. Cho nên Hàn Tử Hiên từ khi chín tuổi đã là một tên đại ngốc. Tên đại ngốc này còn giành ăn táo đỏ của em. Hừm... thật đúng là một kẻ xấu không đáng để tha thứ.”
Hai người vui vẻ đuổi bắt, không hề chú ý nhìn xuống dưới chân, ở đó có một cái bẫy thú được che kín.
“Á” một tiếng to, chân động trời đất.
Hoa Lạc Lê không chú ý, thụt xuống cái bẫy được phủ một lớp cỏ trên mặt, Hàn Tử Hiên cũng ngã xuống theo. Xung quanh tối đen, mặt trời dần dần lặn xuống mặt hồ, ánh hoàng hôn mờ ảo.
“Anh Tử Hiên, sao anh lại nhảy xuống đây, thật là ngốc, nhảy mạnh như thế, anh có bị thương ở đâu không? Cái bẫy quá nhỏ, hai người đứng sát vào nhau.” Hoa Lạc Lê hỏi giọng đầy lo lắng.
“Không sao, em biết không, lúc thấy em ngã xuống, anh lo lắng quá, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lao xuống theo. Có khi vì em mắng anh là ngốc cho nên anh thành tên ngốc thật rồi.” Hàn Từ Hiên cười cười, quan sát xung quanh.
“Vậy bây giờ chúng ta có kêu cứu không?”
“Bay này thợ săn chế tạo để bẫy những động vật khá lớn, bẫy không sâu lắm, ở đây hoa cỏ phong phú, chắc chắn có nhiều động vật ăn cỏ, có động vật ăn cỏ, tất có động vật ăn thịt, đặt cái bẫy ở chỗ này thật là nhất cử lưỡng tiện.”
“Ừ, nguyên nhân là như vậy. Nhưng chúng ta phải làm sao để thoát khỏi đây.”
“Không sao, em bước lên tay anh, anh kiệu em lên đầu, em lên rồi tìm người tới giúp anh là được.” Hàn Tử Hiên vừa nói vừa ngồi xổm xuống, giục giã: “Lạc Lê, em mau trèo lên vai anh, anh đưa em ra khỏi đây.”
“Như vậy có được không?” Hoa Lạc Lê không nhẫn tâm trèo lên cánh tay Hàn Tử Hiên.
“À, yên tâm đi, anh tính không sai đâu. Mau lên đi, Lạc Lê. Phải cố gắng lên.”
“Được! Cố gắng!”
May mắn là Hoa Lạc Lê nhỏ