Ai Sẽ Theo Em Đến Cuối Cuộc Đời
Tác giả: Blue An Kì Nhi
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1135 lượt.
đi sau cũng phối hợp, la tướng lên: “Các anh nhanh chóng dẹp ra cho tôi, ai cho các anh dám cả gan bắt giữ hoàng tử Hàn Tử Hiên của học viện chúng tôi. Có phải các anh đều chán sống rồi không?”.
Giữa lúc Hàn Ân Châu và Kim Xảo Tuệ còn đang đánh giá tình hình, thì đột nhiên phía trước xuất hiện một đám nam sinh trường ngoài trong tay lăm lăm vũ khí, nào dao, nào gậy cùng tiến về phía bọn họ. Trước tình huống bất ngờ này, Kim Xảo Tuệ và Hàn Ân Châu chỉ còn biết đứng ngây ra tại chỗ, không phải chứ, băng nhóm đánh nhau à, sao lại thành ra thế này?
Đám nam sinh do Hàn Ân Châu gọi đến nhìn thấy đám nam sinh đang lại gần, bọn họ bất ngờ nên có chút hoảng loạn, hét to: “Một băng nhóm khác của trường chúng tôi đang qua đây, trước đây do hiểu lầm nên chúng tôi đã có va chạm với bọn họ, nhưng chúng tôi tuyệt đối không để bọn họ làm hại Hàn Tử Hiên, Hàn Tử Hiên giờ đã là anh em tốt của bọn tôi.”
“Hàn Tử Hiên, cậu mau đi trước đi, việc ở đây giao lại cho chúng tôi.”
“Đúng thế, chúng ta phải bảo vệ an toàn cho Hàn Từ Hiên.”
Đám nam sinh đó nói một cách đầy trượng nghĩa, ra sức dùng tay đẩy Hàn Tử Hiên và Hoa Lạc Lê về phía sau. Hàn Tử Hiên chớp thời cơ, nắm tay Hoa Lạc Lê chạy băng băng về phía trước.
Còn Kim Xảo Tuệ và Hàn Ân Châu, hai người lúc này cũng nhanh chóng thức tỉnh, mau chạy mất - mạng người là quan trọng.
Trên đường, đám nam sinh kia cũng vùng theo truy đuổi, đánh nhau không được bỏ qua kẻ có liên hệ với đối phương.
Hàn Tử Hiên giữ chặt tay Hoa Lạc Lê, hai người dắt tay nhau chạy trên con đường hai bên trồng đầy hoa tử vi. Cánh hoa bay đầy trời, theo gió xoay vòng trên không trung tạo nên những vũ điệu đầy màu sắc, hương hoa tràn ngập không gian. Hàn Tử Hiên quay lại nhìn bắt gặp Hoa Lạc Lê đang mỉm cười ngọt ngào.
Ngoài cách chạy thẳng về phía trước, họ không còn lựa chọn nào khác. Và cũng bởi sợ mất nhau nên mới cảm thấy quý trọng giây phút bên nhau. Tử Hiên hi vọng có thể dắt tay cô ấy cùng chạy mãi mãi. Chạy mãi, chạy mãi, chạy đến khi trời hoang đất trống, đến khi biển cạn đá mòn.
Họ đã chạy được rất lâu. Đi rất xa, rất xa khỏi học viện. Chạy qua bờ biển, chạy qua một cánh đồng xanh tươi, chạy đến bìa một khu rừng cây lá rậm rạp.
“Tử Hiên, chúng ta đã chạy đi rất xa rồi, bọn họ không đuổi nữa đâu.” Hoa Lạc Lê ngắt một bông hoa nhỏ, cài lên mái tóc.
“Đẹp không? Hi hi... chỗ này giống chỗ chúng ta từng chơi đùa ngày bé.”
“A, Lạc Lê không cần trang điểm cũng đã vô cùng xinh đẹp rồi. Thiên nhiên là không gian đẹp nhất. Nơi này rất giống với chỗ chúng ta hay chơi đùa hồi nhỏ.”
“Ha ha, Tử Hiên, anh vẫn nhớ chuyện ngày bé? Thật không?” Hoa Lạc Lê chớp chớp mắt nhìn anh vẻ bất ngờ.
“Đương nhiên rồi. Trí nhớ của anh chắc chắn tốt hơn em.” Hàn Từ Hiên chỉ vào hồ nước trước mặt nói tiếp: “Nhìn kìa, trên mặt hồ có rất nhiều bươm bướm và chuồn chuồn.”
“Ố, hay thật. Đẹp quá, đẹp thật đấy!” Buổi chiều cuối thu đầu đông, gió khẽ thổi, đàn chuồn chuồn bay là là mặt nước trông như một phi đội trực thăng nhỏ, có lúc chúng bay cách mặt nước một khoảng, có lúc lại hạ thấp xuống để đuôi chạm nhẹ vào làn nước, đùa với mấy ngọn sóng lăn tăn trên mặt hồ.
“Anh Tử Hiên, sao chuồn chuồn lại muốn để đuôi chạm vào nước? Em thực sự rất muốn biết.” Hoa Lạc Lê tò mò hỏi.
“A, đó là một con chuồn chuồn mẹ đang đẻ trứng.” Hàn Tử Hiên nghiêng người thì thầm vào tai cô, hương sen trong hồ làm thần kinh cô bị kích động, hại cô nghĩ ngợi lung tung.
“À, thật sao? Đẻ trứng, ở đâu cơ? Trên mặt nước á? Em muốn đi xem thử.” Hoa Lạc Lê vội vàng đi đến bờ hồ, nhìn xuống mặt nước, chăm chú quan sát.
“Đứng đây có thể nhìn thấy, anh Tử Hiên.” Hoa Lạc Lê phấn khích.
Hàn Tử Hiên đi đến, ôm cô từ phía sau, nhẹ nhàng nói: “Để anh chỉ cho em xem...”.
Hơi thở của anh vừa ấm áp vừa thơm dịu, thực sự khiến người khác không thể không thưởng thức.
“Chuồn chuồn là loài côn trùng sống trên cạn, cả ngày bay trong không trung, nhưng ấu trùng của nó lại phải sống ở dưới nước. Để duy trì giống nòi, nó phải tìm một nơi có nước để đẻ trứng, trứng được thụ tinh phải có nước mới nở được, vì vậy khi chuồn chuồn chạm đuôi xuống nước là lúc chúng đẻ trúng, trứng chuồn chuồn bám vào cây thủy sinh trong nước, không lâu sau sẽ nở thành ấu trùng, gọi là giun nước. Giun nước ăn những ấu trùng phù du trong nước để lớn lên. Sống trong nước một thời gian, đợi đủ ngày, đủ tháng, những ấu trùng chuồn chuồn này sẽ bám vào cành lá thủy sinh leo lên mặt nước, lột xác thành chuồn chuổn, bay lượn trong không trung, đến mùa sinh sản lại tìm đến sông hồ, ao đầm để đẻ trứng...”
“Wow, thật vậy sao, trước đây em được biết bướm là do sâu biến thành, giờ lại biết thêm chuồn chuồn là do giun nước biến thành. Ha ha... ở bên cạnh anh Tử Hiên, những điều mới mẻ mãi mãi không bao giờ học hết. Cho nên em sẽ mãi mãi ở bên anh, có được không? Anh Tử Hiên, anh sẽ không đuổi em đi, đúng không? Kể cả sau này, em già, em ngốc, em xấu xí, anh đều sẽ không đuổi em đi, được không?” Hoa Lạc Lê ngồi xổm bên bờ hồ nhìn Hàn Tử Hiên chờ đợi.