Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
g mình giờ càng thêm vui vẻ, thoải mái, cô định quay sang viết vài thứ thì nghe thấy tiếng mở cửa, có lẽ cô cháu Tiểu Võ đã về.
"Suỵt, Dược Dược, nhẹ thôi." Tiếng Tiểu Võ thì thầm.
"Dạ!" Dược Dược như không hiểu yêu cầu của cô Tiểu Võ.
"Ba mẹ cháu đang làm chuyện xấu, chúng ta không nên làm phiền."
"Ồ."
Cốc Tử ngồi trong phòng hóng tai ra ngoài, nghe Tiểu Võ nói thế thì bặm môi bất lực, bỏ máy tính đó rồi ra mở cửa, "Tiểu Võ ngoan nào, mau chóng trả lại máy tính cho mình, mình không quen dùng máy này.
Tiểu Võ mếu máo bày tỏ, "Cốc Tử, vì cậu mà.... huhu, mình bị mất hết hình tượng rồi."
"Làm sao, làm sao?"
"Trong máy cậu có bao nhiêu là phim, mình nhận hết là của mình rồi đó, huhu, cậu có lỗi với mình nhiều lắm, biết chưa?"
"Tiểu Võ, mình không tin anh ấy không hiểu gì về cậu, vả lại trong đó có phim nào mà không phải là cậu gửi cho mình, hả?"
Nói rồi cô giật lấy chiếc máy tính quen thuộc của mình từ tay Tiểu Võ đặt lên bàn rồi mở máy khởi động luôn, giọng điệu rất hài lòng bảo, "Tốc độ nhanh hơn hẳn, cảm ơn cậu, Tiểu Võ, giúp mình chuyển lời tới ông xã tương lai của cậu nhé."
"Mẹ ơi, ba đâu ạ?" Dược Dược nãy giờ đi quanh nhà một vòng mà không thấy Trần Kiều đâu thì níu vạt áo Cốc Tử hỏi, Cốc Tử ậm ừ trả lời con, "Ba con về nhà rồi."
"Ơ..." Cốc Dược chu mỏ lên tỏ vẻ tiếc nuối, "Sao ba lại về rồi? Chẳng phải con đã nhường giường ngủ cho ba rồi sao?"
Cốc Tử cười phì, cô xoa đầu thằng bé cưng nựng, "Không lâu nữa sẽ tới lúc ngày nào ba cũng chơi với con."
Tiểu Vĩ vừa nghe Cốc Tử nói thế thì suýt nữa sặc nước miếng, "Hả? Ý cậu là sao?"
"Giúp mình xem ngày lành tháng tốt đi, mình đi đăng ký kết hôn." Cốc Tử trả lời bạn, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
"Aaaaaaaaaaa!..." Tiểu Võ hét tướng lên, cô không tin nổi vào những điều mình vừa nghe thấy.
Hôm sau, Cốc Tử nhận được điện thoại từ một số máy lạ, bắt máy rồi cô mới biết người gọi cho cô là bà Đường, người phụ nữ lần trước cô vô tình gặp và được bà ngỏ ý nhận làm cháu nuôi. Tuy nhiên sau đó cô cũng không liên lạc gì với bà, hôm nay đột nhiên nhận được điện thoại của bà thì cảm thấy khá bất ngờ.
"Ai dà, cháu nuôi, cuối cùng cũng liên lạc được với cháu."
"Cháu chào bà." Cốc Tử thấy giọng bà Đường trong điện thoại rất nhiệt tình, cô cũng vui vẻ đón nhận và đáp lễ.
"Trời ạ, dạo trước mất địa chỉ của cháu, mãi sau bà mới tìm thấy, suýt chút nữa thì đánh mất luôn cả cháu gái nuôi, cháu rể nuôi, chắt trai nuôi vừa mới nhận. Dạo này cháu thế nào?" Rồi đột nhiên bà đổi giọng, "Mà công việc của cháu bận lắm sao, đợi mãi mà chẳng thấy cháu liên lạc với ta."
"Bà, cháu xin lỗi." Cốc Tử chỉ dám nói vậy chứ nào dám nói tính cô trước giờ vốn không quen chủ động liên lạc hỏi han với người lạ. Vốn cô cũng tưởng bà chỉ là một người bình thường còn đỡ, giờ biết thân phận của bà như vậy thì thành thử cũng ngại, cô sợ mình mang tiếng thấy sang bắt quàng làm họ.
"Ừ, ta hiểu mà, bà già này trông giống bọn lừa đảo quá mà." Nói rồi bà Đường thở dài, "Chẳng giấu gì cháu, cháu gái ta đúng là hơi giống cháu, nên ta chẳng kìm nén nổi... Người già rồi, bắt đầu muốn được bù đắp. Cháu biết không, khi nó còn sống ta đối xử với nó không được tốt, nên nó mới bỏ ta mà đi như vậy..."
Cốc Tử tự nhiên thấy đồng cảm với bà, hoá ra chồng, con trai, con dâu bà đều mất sớm, chỉ còn lại một đứa cháu gái, vì bà quá hà khắc nên không muốn sống cùng bà, nó bỏ đi cùng bạn trai rồi chẳng may gặp tai nạn xe hơi.
"Đời người đều là hư không, có thể cháu nghĩ ta có danh có lợi, nhưng rốt cục giờ ta chẳng còn gì cả..."
"Bà à..."
"Bao nhiêu năm nay, mọi tâm tư ta cứ mãi chôn giấu trong lòng, thỉnh thoảng nghĩ lại mới thấy xót xa. Giờ ta đang ở thành phố W này, ngày mai ta tới thành phố H tham gia một cuộc đấu giá, các cháu không phiền thì tới đây đi, chúng ta gặp nhau một chút, đem cả thằng bé con tới cho ta gặp nó nhé."
"Dạ, được bà ạ." Cốc Tử cúp máy rồi thở dài, mỗi người đều có một mảnh đời riêng phía sau lưng, trống trải hay cô đơn chỉ một mình họ biết. Ban đầu cô cứ nghĩ mình gặp phải người lừa đảo chuyên nghiệp, giờ nghĩ lại cô thấy mình đúng thật quá may mắn, không ngờ lại gặp một người nổi tiếng như vậy.
Cô lên mạng tìm hiểu thêm một vài thông tin về bà. Trong giới bà rất nổi tiếng, đạt được nhiều thành công khiến nhiều người phải ngưỡng mộ, nhưng theo như bà nói, đó chỉ là những thứ phù du, chết cũng chẳng mang theo được.
Hôm sau, Cốc Tử đưa Dược Dược đi gặp bà Đường cùng mình. Bà Đường dáng người đầy đặn, ăn mặc rất thời thượng, cả người toát lên vẻ quý phái, cao sang. Cốc Tử vừa tới bà đã ôm chầm lấy cô và Dược Dược, Cốc Tử thấy bà thực sự thân thiện nên cũng nhanh chóng mất đi vẻ e dè, cười thật tươi với bà.
Dược Dược thấy bà Đường thì ngoan ngoãn chào một tiếng cụ nuôi rõ to rồi cười híp cả mắt lại. Cốc Tử cười phì, thằng ranh con này, nó giống ai mà hễ cất tiếng chào ai cũng thân thiết, ngọt ngào như thế.
Cốc Tử đột nhiên tò mò, "Bà, không phải bà phải dự cuộc đấu giá gì đó sao, sao lại bảo cháu tới tìm bà?"
"