Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
thẻ ngân hàng dúi vào tay cô, "Của anh cũng là của em, của em cũng là của anh mà. Mình mau đi thôi, nhớ là phải mời anh một bữa thịnh soạn đấy."
Cốc Tử bị anh lôi vào một cửa hàng nhỏ nhưng không gian bên trong lại rất tuyệt. Trần Kiều gọi một đĩa tôm lớn, Cốc Tử cười hì hì nói, "Gọi cả hai chai bia nhé."
"Em còn sành ăn hơn cả anh đấy."
"Ừ, ăn tôm uống bia là tuyệt nhất đấy." Cốc Tử giơ ngón tay cái khẳng định.
"Ăn xong chúng mình phải tới chỗ vắng người đàm đạo chuyện đời mới được." Trần Kiều được thể thương lượng, mắt anh sáng rực lên trông đến háo hức, Cốc Tử nhìn mà chỉ muốn đánh cho một trận vì cái tội giả ngây giả ngô đó. Trần Kiều thấy khoé miệng Cốc Tử khẽ co giật, lại nói, "Quân Quân, Quân Quân, hãy chiều anh đi, hãy chiều anh đi.."
Cốc Tử vừa bị trêu tức vừa buồn cười đến mức đỏ hết cả mặt, cô không hiểu rốt cuộc anh đã được nuôi lớn thế nào đây!
Lát sau tôm và bia được bê ra, hai người tập trung ăn, thỉnh thoảng mới nâng cốc lên cụng một cái. Trần Kiều cúi đầu ăn rất lâu rồi đột nhiên ngẩng đầu lên, với cái tay còn đang dính đầy mỡ bôi vào mặt cô, "Này, lúc trước em thực sự yêu anh chàng sư huynh đó à?"
"Ừm."
"Anh gặp anh ta rồi, thực ra không đẹp trai bằng anh."
"Anh ấy rất dịu dàng." Cốc Tử mỉm cười, trả lời cho qua chuyện.
"Dịu dàng không mài ra ăn no bụng được. Mà anh cũng sẽ dịu dàng với em, em chịu không?" Trần Kiều nói rồi bóc một con tôm bỏ vào miệng cô, cười tít cả mắt, "Em ăn đi này." Đợi cô ăn xong, anh lại cầm cốc bia lên để sẵn bên cạnh miệng cho cô uống.
Thích dịu dàng, ai mà không biết chứ?
Cốc Tử chịu không nổi bèn đẩy anh ra, "Ra chỗ khác đi, dịu dàng là phát ra từ khí chất, anh gỉ vờ dịu dàng làm người ta nổi cả da gà rồi đây này."
Trần Kiều cầm khăn ướt lau khoé miệng cho cô, "Này, giờ em không còn thích hắn nữa chứ, à không, em quên hắn rồi chứ?"
Cốc Tử lắc đầu bất lực, cô đưa tay ra dí vào trán Trần Kiều, "Thực ra khi đó sinh Dược Dược ra, nguyên nhân chủ yếu là vì cơ thể tôi, chứ không liên quan gì tới mấy chuyện yêu đương đó. Anh đừng nghĩ lung tung. Chỉ vì một người mà từ bỏ tất cả.... đó chỉ là chuyện trong tiểu thuyết thôi. Lúc đó tôi còn trẻ, lại hiếu thắng, còn biết bao nhiêu là lý tưởng..."
Trần Kiều lắng nghe Cốc Tử nói, tuy thương xót cô nhưng trong lòng lại thấy phấn khởi, sầu muộn như cũng vừa được trút hết cả. Anh vốn tưởng cô vì người đàn ông kia mà bỏ đi tất cả, quyết ý sinh con, nếu vậy chắc cô phải yêu hắn sâu đậm lắm, yêu còn hơn chính bản thân cô, mà nếu thế thì cả đời này có lẽ cũng chẳng thể quên được tình yêu đó. Nhưng giờ nghe cô nói vậy anh bỗng cảm thấy mình thoát cái trút được cả gánh nặng trong lòng bấy lâu, anh gọi chủ quán ra thêm mấy chai bia nữa, "Nào uống thôi, không say không về."
Cốc Tử thấy Trần Kiều nổi hứng như vậy thì vội can ngăn, "Đừng uống nữa, tửu lượng anh kém, anh mà say lát tôi cõng anh về sao nổi?"
"Anh phải chuốc cho em say, rồi..." Trần Kiều nhìn cô cười gian xảo.
Cốc Tử nghe thấy thì im bặt, trong đầu gã này hình như không còn nghĩ được thứ gì khác.
Ăn xong Trần Kiều vẫn không định về nhà, với anh, thời gian hai người ở cạnh nhau vẫn là quá ít. Khi hai người còn đi học, tuần nào cô cũng dành cho anh năm buổi, mỗi buổi hai tiếng. Cốc Tử luôn rất nghiêm túc và chỉn chu trong học tập, khi còn làm gia sư cho anh cô không cho anh nói chuyện linh tinh, cũng không cho anh trốn học. Thời cấp ba là thời gian tươi đẹp và mơ mộng nhất, có tình cảm rồi anh cũng manh động, cũng đau khổ khi phải giấu kín mối tình đơn phương đó trong lòng. Giờ nhớ lại khoảng thời gian đó anh vừa thấy ngọt ngào lại vừa cay đắng. Bình thường lúc ra ngoài hai người đều đi với nhau, nhưng không phải chỉ có riêng anh và cô, mà đều là ba bốn người cùng có mặt, anh thấy khó chịu, mặt mũi lúc nào cũng nhăn nhúm, nhưng chẳng biết làm thế nào nên trút hết giận dữ lên người cô, khiến cô ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.
Hai người đang đi bộ, ánh đèn đường hắt vào tạo ra hai cái bóng song song nhau vô cùng lãng mạn, đột nhiên Trần Kiều năng mặt Cốc Tử lên ngắm nghía thật kỹ, ánh mắt cô dịu dàng như nước, làn môi hơi cong lên cười nhẹ. Anh cúi xuống hôn môi cô, dào dạt như cơn sóng trào lên cuốn lấy hơi thở của cô rồi ôm chặt cô vào lòng cười lớn, "Không phải anh đang mơ."
Cốc Tử đẩy anh ra một chút rồi lắc đầu, "Anh bị ẩm IC mất rồi."
Trần Kiều không dừng lại ở đó, anh quỳ một gối xuống trước mặt cô, "Quân Quân, em đồng ý lấy anh nhé."
Anh nhìn cô chăm chú với ánh mắt dạt dào tình cảm, "Giờ anh không có hoa, cũng không có nhẫn, anh chỉ có trái tim nóng bỏng yêu thương giữa trời đông giá rét mà thôi."
Đúng lúc ấy, cơn gió Bắc thổi ngang mặt lạnh buốt, cô nghe thấy cả tiếng gió rít lên điên cuồng, nhưng những lời anh vừa nói đủ làm thành trì chống lại tất cả rét buốt, khiến tim cô nhảy nhót loạn xạ trong lồng ngực, cô toét miệng cười, "Này, anh diễn kịch hả, mau đứng dậy."
"Để anh cởi áo cho em sờ ngực trái của anh, xem tim anh nóng bỏng ra sao." Nói rồi anh làm động tác như cởi ra ngay lúc đó. Một ngư