Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342007

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2007 lượt.

ng à, sao ông lại sắp đặt đâu vào đó cả như thế, cháu chưa hề chuẩn bị tâm lý chút nào mà." Thế nhưng những điều ấy cô cũng chẳng thể nào nói ra, chỉ đành giữ trong lòng.
Cốc Tử cũng thích uống trà, cô và ông cùng uống hết một ấm rồi mới ra về, lúc ra về cô có cảm giác mơ màng, thực hư lẫn lộn thì mới vỗ đầu mình mấy cái. Ông nội quả là người khéo ăn khéo nói, cô gần như bị ông thuyết phục hoàn toàn rồi.
Trên đường về, cô rẽ vào cửa hàng mua mấy cái quần sịp cho Trần Kiều. Anh cũng thật là, ra khỏi nhà mà không mang nhiều đồ cá nhân một chút, buổi sáng không tìm thấy quần là cứ thế trần nhồng nhộng đi lại trong phòng, lỡ người khác mà thấy thì còn mặt mũi nào nữa chứ!
Cốc Tử về nhà thì Dược Dược đã về đến nơi, đang hăm hở ngồi chơi đồ dưới đất. Thấy Cốc Tử về, thằng bé quay lại nhìn mẹ, "Mẹ về rồi ạ?"
"Ừ, ba đâu con?"
"Ba giận quá nên ra ngoài rồi." Dược Dược nói năng như người lớn.
"Sao thế?"
"Ba bảo mẹ xấu bụng, xấu bụng nhất trần đời."
Cốc Tử không biết đã có chuyện gì nên chẳng biết nói sao, cô xấu bụng ư, nếu xấu bụng thì cô sớm đã cho hắn về chầu trời rồi.
Lúc này, Tiểu Võ từ trong phòng chạy ra hốt hoảng, "Cốc Tử, nguy rồi, máy tính dính virus rồi."
Cốc Tử trừng mắt, "Cậu đừng có làm linh tinh đấy nhé, dính virus thật thì mình giết cậu. Trời ơi, bản thảo của mình!"
Tiểu Võ như sắp khóc đến nơi, "Vì mình xem mấy video clip toàn trai xinh gái đẹp, cho nên, cho nên..."
"Sao virus lại kinh khủng thế nhỉ?" Rồi như chợt nhớ ra điều gì, Cốc Tử vội trấn an bạn, "À không, tối qua mình viết xong xuôi rồi, không sao đâu.
Hôm nay mình cũng không phải viết gì cả, cậu diệt virus đi. Mà nghe nói ai đó của cậu là thần vi tính mà, mau đem đến mà nhờ anh ta giúp."
Tiểu Võ như người chết đuối vớ được cọc, lại có thêm lý do chính đáng để được gặp người tình, cô ừ một tiếng rồi cười ngay được, vội vàng chạy về phòng chuẩn bi. Được mấy bước cô quay lại nhìn Dược Dược, thằng bé ồ lên một tiếng rồi nói luôn, "Cháu cũng đi với cô."
Cốc Tử ỉu xìu, vậy là buổi tối ăn cơm một mình rồi. Tiểu Võ dẫn Dược Dược đi được một lúc mà Trần Kiều vẫn chưa về, cô thấy hơi lo bèn nhấc điện thoại gọi cho anh, "Anh lại làm sao thế?"
Trần Kiều bắt máy rất nhanh, giọng anh trầm ngâm, "Anh với em chỉ là quan hệ qua đường thôi sao?"
Cốc Tử ngừng lại vài giây, chắc chắn là lão sếp chết tiệt của cô đã kịp ba hoa chích choè gì rồi đây, "Anh đang ở đâu?"
Trần Kiều mím chặt môi như đang đấu tranh tâm lý, cũng phải vài giây sau anh mới trả lời, "Anh ở chỗ xích đu sau khu."
"Ở đấy cho chết rét à?" Cốc Tử cúp máy, cái xích đu sau khu ở ngay ven bờ sông, giờ thì gió to, trời lại lạnh như vậy, chẳng lẽ anh muốn bị đông thành đá mới hài lòng chăng. Cô vơ vội chiếc khăn quàng và găng tay rồi xuống lầu đi tìm anh. Sắp cuối năm nên thời tiết mỗi lúc một lạnh hơn, Cốc Tử đã mặc mấy lớp quần áo mà mỗi khi gió thổi qua cô lại co rúm người. Từ xa cô đã thấy bóng người mặc đồ trắng ngồi trên xích đu, đưa đi đưa lại. Ở gần đó sáng đèn, hắt lên người anh tạo ra một cái bóng đen dài đang ủ rũ cúi đầu xuống. Vì còn khá xa nên Cốc Tử chẳng thể nhìn rõ được nét mặt anh lúc này, cô lắc đầu, rảo bước tới chỗ anh. Tới nơi, cô đứng trước mặt anh rồi hơi cúi đầu xuống, cất giọng châm chọc, "Lại trò giận dỗi trẻ con đấy hả?"






"Anh không thèm giận dỗi!" Trần Kiều trước đó thực sự rất khó chịu, nhưng thấy cô tới tìm thì trong lòng cũng kịp ấm lên đôi phần.
"Vậy thì tôi về nhé?"
"Đừng mà..." Trần Kiều đưa tay kéo cô lại ngồi trên lòng mình, anh gục đầu sau lưng cô rồi cứ thế im lặng không nói nửa lời. Cốc Tử tủm tỉm cười rồi lắc đầu, "Có chuyện gì thì nói ra, anh cứ im lặng thế này làm sao tôi biết được?"
Trần Kiều lúc này mới ngẩng đầu lên cắn vào gáy cô một miếng, "Anh là thế nào với em?"
"Theo anh thì là gì nào?" Cốc Tử đau quá thì rít lên, "Đồ cún con, đau quá!"
"Không phải anh đau lòng càng chứng tỏ anh càng yêu em sao?"
"Xì..."
"Hì hì, nhưng nếu em sẵn lòng tạo quan hệ làm ăn cho anh thì cũng được, anh sẽ chú ý. Những lão già sếp em đó, anh không thích tí tẹo nào, vừa nhìn đã thấy xấu xa rồi..."
"Ờ..." Cốc Tử hờ hững đáp lại lời anh, trong lòng cô lúc này cũng thấy ấm áp lạ kỳ.
Khu vực hai người tới rất náo nhiệt, có rất nhiều cửa hàng bán đồ ăn vặt và nước uống, Trần Kiều suýt xoa, "Anh vẫn chưa ăn tối, đói bụng quá."
Cốc Tử véo nhẹ vào cái bụng gầy nhom của anh, hỏi một câu bâng quơ, "Chỉ vì chuyện đó thôi à?"
"Ừ. Anh gật đầu xác nhận rồi giơ tay quàng lấy vai cô, "Đối với em đó là chuyện nhỏ nhưnng với anh đó là chuyện kinh thiên động địa, mới nghe qua thôi mà ruột đau như cắt."
"Đồ ngốc, giờ bù lại, tôi mời anh ăn cháo nhé." Cốc Tử phì cười, anh chàng này càng lớn lại càng nhõng nhẹo, cứ như trẻ con vậy.
"Không, ăn cháo nhanh đói lắm, em mời anh ăn tôm đi, gần đây có một cửa hàng rất được."
Cốc Tử lườm anh, "Anh cứ phải vắt hết sạch tiền của tôi thì mới chịu à?"
Trần Kiều rút trong túi ra một chiếc


Ring ring