Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342008

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2008 lượt.

ời đàn ông lịch lãm bất chợt quỳ xuống trước một cô gái ngay bên lề đường, cạnh quán cơm, cửa sổ lại trong suốt, người ngồi trong quán nhao nhao rướn cổ ra xem, một vài người đi đường cũng dừng lại nhìn ngó, Cốc Tử thấy mình bỗng nhiên trở thành tâm điểm chú ý thì vừa ngại ngùng vừa bực bội định quay đầu bỏ đi, nhưng nhìn xuống anh lúc này lại cảm thấy không nỡ. Thực ra, Trần Kiều đang dò xét ý cô, anh biết cô đã thực sự mềm lòng, trước những chiêu thức mạnh bạo, mãnh liệt và cần chút "mặt dày mày dạn" này của anh, cô dần dần chìm đắm. Người xung quanh xúm lại để ý mỗi lúc một đông, Trần Kiều chẳng tỏ vẻ ngượng ngùng gì còn cô lại khác, cô vội vã kéo anh dậy, nói, "Thôi được rồi, có gì về nhà nói, đi mau lên."
"Không đâu." Trần Kiều lì lợm quyết làm theo ý mình, được thể càng kéo chặt lấy tay cô.
"Được, mau đi thôi." Cốc Tử vừa nói xong thì anh đã kéo cô chạy đi như bay, vốn khi nãy ở nhà ra cô chỉ đi dép lê, bị anh lôi đi như vậy thì cô chạy không nổi, dép bay một nơi người đi một nẻo. Chân bị buốt, cô thét toáng lên, Trần Kiều chạy đi nhặt dép cho cô rồi cõng cô lên chạy như điên. Cốc Từ ở trên lưng anh không ngừng đấm thùm thụp rồi nói, "Đáng ghét, chân em lạnh cóng cả rồi, mau bỏ em xuống."
Trần Kiều giả vờ như không nghe thấy gì, anh hưng phấn hét lớn, "Quân Quân, cảm ơn em, cảm ơn Quân Quân, anh yêu em Quân Quân. Trần Kiều sẽ yêu em cả cuộc đời."
Trần Kiều đưa Cốc Tử chạy lên thảm cỏ trước khu nhà họ ở, lúc này cả hai đã không còn chút hơi sức nào, anh nằm lăn ra đất, cô cũng nhào lên người anh. Trần Kiều cười lớn, xoay người nằm đè lên người cô rồi hôn tới tấp lên cằm, lên tai, miệng cô không ngớt, "Tuyệt quá.... tuyệt quá..."
"Lạnh quá." Cốc Tử đẩy anh ra rồi ngồi lên, cô vừa phát hiện ra trong lúc chạy Trần Kiều đã làm mất đôi dép của cô từ lúc nào không hay, Cốc Tử giận quay sang đá anh, anh bèn kéo hai chân cô vào lòng mình xoa nắn, "Để anh sưởi ấm cho em."
"Cút đi, đó là đôi dép em thích nhất, mau đi tìm về cho em, nếu không coi như em chưa nói gì với anh."
Trần Kiều tỏ ra mất hứng ngoài mặt nhưng trong lòng lại rất vui, anh cõng cô lên nhà rồi giở túi, lấy ra một chiếc nhẫn đeo vào tay cô, anh nắm lấy tay cô rồi mở lòng bàn tay ra mà hôn vào đó, cười hỉ hả, "Anh vui quá."
Nói xong anh lại xuống cuồng xuống nhà tìm dép cho cô. Cốc Tử về phòng tranh thủ dọn đồ đạc của anh, kể cả mấy chiếc quần sịp cô vừa mua cho anh cũng bỏ tất vào va-ly. Vừa kéo va-ly ra đến cửa thì Trần Kiều cũng về tới nơi, Cốc Tử cầm lấy đôi dép rồi đẩy va-ly của anh ra ngoài, cô cười tít mắt, "Anh về đi."
"Anh không về được nữa."
"Thực ra em biết anh còn có nhà riêng nữa, thôi, mau về đi." Trần Kiều còn chưa kịp định thần thì Cốc Tử đã đẩy anh ra, "Cứ ở đó mà giả vờ đáng thương, mau về đi."
Trần Kiều như khóc dở mếu dở, anh đứng ở cửa gọi cô, "Quân Quân ngoan nào, mở cửa cho anh, sao em lại thế..."
"Hôm nay, anh đã được thỏa nguyện, nhưng em thì vẫn còn vài điều bứt rứt, em không chịu được anh vui mừng thái quá, xì..." Cô cũng biết ghen tức chứ bộ, sao mọi thứ tốt đều về tay anh cả?
"Thật không thể hiểu nổi." Trần Kiều đập cửa một lúc lâu nhưng Cốc Tử dường như chẳng thèm để ý tới, anh bất đắc dĩ rút điện thoại ra cầu cứu Tiểu Võ nhưng Tiểu Võ cũng không nghe máy. Trần Kiều thở dài, đúng lúc có điện thoại của ông nội, "Nhóc con, về đây nói chuyện với ông ngay."
Cốc Tử ở trong dỏng tai để ý ngoài cửa hồi lâu không thấy động tĩnh gì đoán chắc Trần Kiều đã về, một lúc cô lại ra ngó xem sao, thấy không có ai thật thì lại thấy hơi lạc lõng. Cô về phòng đổi mật khẩu máy tính, mắt vô tình liếc qua chiếc nhẫn kim cương đang lóng lánh trên tay mình thì bất giác lắc lắc đầu vì hoa mắt. Cô liếc qua chiếc gương nhỏ ở đầu giường, nụ cười tươi tắn đã ở trên khoé miệng cô từ lúc nào.
Cốc Tử nhớ ra Tiếu Tiếu thì vội lên chat với bạn.
"Tiếu Tiếu à."
"Hả?"
"Trời, cậu mang bầu rồi hả? Chức mừng cậu." Cốc Tử thấy cửa sổ chat hiện lên trạng thái của Tiếu Tiếu thì vô cùng sung sướng.
"Ừ, bà xã của Dược Dược có lẽ sắp ra đời rồi. Mà mãi mới thấy cậu lên chat nhỉ, tìm mình chắc có chuyện quan trọng phải không? Chuyện cậu với Trần Kiều sao rồi?"
"Mình điên mất rồi, mình đã nhận nhẫn của anh ấy, chấp nhận cả lời cầu hôn của anh ấy rồi, nên..."
"Aaaaaaaa, chúc mừng cậu, chúc mừng cậu, thật tốt quá! Cuối cùng thì Cốc Tử đơn chiếc bấy lâu của mình cũng sắp sửa kết hôn rồi... Là lá la, ngày mai trời mưa đá mất thôi!" Tiếu Tiếu bên kia có vẻ đang phấn khích bởi tin này lắm.
"Mình đang muốn nói với cậu, tiện thể hỏi luôn cậu, rằng mình làm vậy đúng không?"
"Tất nhiên rồi. Tất nhiên là đúng rồi."
"Cậu cho mình một lý do đi?"
"Vì mình không chịu nổi cảnh cậu đơn chiếc một mình mãi như vậy."
Thế rồi hai người lại bắt đầu tám chuyện hôn nhân, nghe Tiếu Tiếu truyền đạt kinh nghiệm rồi chọc ghẹo, Cốc Tử bật cười sung sướng, "Thôi nàng đi ngủ cho người ta nhờ, có bầu rồi không nên ngồi máy tính nhiều đâu nhé."
"Ừ, mình thoát đây, Tiểu Xuyên ca ca sắp về rồi."
Cốc Tử thấy tâm trạn