Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Anh Chồng Nhỏ Đáng Yêu Của Tôi

Tác giả: Cửu Cửu

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1341871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1871 lượt.

lớn hơn. Lễ tân đưa cô tới cửa một gian phòng khá lớn rồi mở cửa mời cô vào, Cốc Tử vừa bước một chân vào đã thấy bên trong có rất nhiều người, cô tưởng mình đi nhầm phòng, chẳng buồn quan sát gì thêm quay gót trở ra thì nghe thấy tiếng Trần Kiều, "Quân Quân!"
Sau hôm Trần Kiều cầu hôn mình, Cốc Tử không thấy anh có thêm động tĩnh gì thì cũng không suy nghĩ nhiều lắm, thế mà mới vài hôm sau đã nhanh chóng "triệu tập" toàn bộ người lớn của hai nhà đến đây, phải chăng vì anh sợ cô thay đổi quyết định?
"Hì hì, em ngoan, nghe ông nội nói mai là ngày lành đó."
Cốc Tử chưa kịp nhắn lại cho Trần Kiều đã nghe tiếng bà Lâm Thanh lên tiếng gọi mình, "Cốc Tử, con cúi đầu làm gì thế? Còn ngượng nữa sao, mau quay ra đây nói chuyện với chúng ta đi."
"Vâng..." Cốc Tử trả lời nhưng vẫn không dám nhìn thẳng lên, trong đầu vẫn còn hơi mơ hồ.
Lúc này ông nội lại lên tiếng, "Hai cái đứa này! Con trai đã lớn thế kia rồi thì không cần ăn hỏi nữa, kết hôn luôn đi. Mai là ngày tốt, đi đăng ký kết hôn luôn được rồi, đầu năm sau có ngày lành đó. Bằng đó thời gian chuẩn bị chắc là cũng đủ rồi, nhỉ?"
Cốc Tử chưa hết sửng sốt thì lại nghe mọi người nói tới chuyện nhà cửa. Ba Cốc Tử nói sẽ tặng hai đứa một căn biệt thự và một chiếc ô tô, ông nội ngay lập tức thoái thác bảo không cần bày vẽ nhưng ba Cốc Tử một mực đòi tặng, nếu không chứng tỏ mọi người không nể mặt ông, thế là chuyện nhà cửa coi như đã định.
Còn có cả biệt thự ư, Cốc Tử ngạc nhiên đến độ chẳng biết tai mình có bến đề gì không. So với những gia đình lân cận thì nhà Cốc Tử cũng được coi là khá giả hơn đôi chút, nhưng nếu bảo để mua biệt thự với cả ô tô nữa thì cô hiểu, số tiền tích lũy cả đời của ba đều sẽ phải tiêu tốn vào đó cả. Mấy năm nay dù cô có chắt bóp tiêu pha cũng chẳng có được đồng nào đưa về nhà gọi là biếu ba mẹ, thậm chí, mẹ kế cùng hai người anh của cô còn thường xuyên gửi thêm tiền để cô trang trải cuộc sống. Nếu giờ ba cô làm thế thật thì cô thực lòng rất khó nghĩ, rất áy náy, tâm trạng cũng đột nhiên trở nên nặng nề.
Thực lòng Cốc Tử không muốn nhận món quà cưới đắt tiền như vậy nhưng bà Lâm Thanh không nghe, bà còn nói nếu không nhận sẽ không coi cô là con nữa.
Trần Kiều thấy thế thì nhắn tin cho cô, "Cốc Tử à, ý tốt của ba mẹ em cứ nhận trước đi đã, sau này chúng mình trả lễ lại mà, em đừng nghĩ nhiều nhé."
Cốc Tử chẳng biết phải trả lời anh ra sao nên không nhắn tin lại.
Sau đó bà Lâm Thanh mới lần hồi mà nói cho Cốc Tử biết, "Vốn dĩ gia đình mình cũng không phải trèo cao gì, nhưng hai đứa đã có con với nhau rồi, Trần Kiều cũng thực lòng thực dạ với con nên chúng ta mới sẵn lòng gả con cho nó. Bao nhiêu năm nay, ba mẹ chắt bóp cũng được một ít gọi là thêm thắt được gì thì thêm vào, nhất quyết không để họ coi thường gia đình chúng ta được, đây cũng là ý của hai anh con. Vả lại con cũng có ông cậu làm cục trưởng cục cảnh sát, chú họ cũng là hiệu trưởng trường trung học thực nghiệm, nhà mình quan hệ với các cậu, các chú đều tốt cả, lúc cưới nhất định sẽ mời họ tới, như vậy coi như cũng giữ được chút thể diện."
Cốc Tử nghe bà Lâm Thanh nói với cô mấy chuyện này tuy thấy không thoải mái lắm nhưng không thể phủ nhận sự thực đúng là như vậy. Nhà họ Trần dễ dàng chấp nhận cô như vậy chẳng qua cũng là "quý mẹ vì con".
Thế nhưng,lúc ăn cơm ba Trần Kiều cũng thể hiện rõ thái độ rằng mình rất hài lòng với cô con dâu này, có phải ông đã bị ông nội tẩy não rồi chăng? Cô cứ phân vân mãi, nhưng cô hiểu, hơn cả có lẽ là vì tình yêu thương dành cho đứa cháu nội kia. Ông còn nói Trần Kiều vì cô mà sẵn sàng bỏ nhà đi, còn giận cá chém thớt mà đành lòng giết cả mấy con cá vàng quý giá của ông nữa. Cốc Tử nghe tới chuyện đó thì mặt mũi nóng bừng, cô liếc trộm sang phía Trần Kiều gặp đúng ánh mắt Trần Kiều cũng liếc nhìn cô cười nhẹ, khuôn mặt cắt nghiêng của anh càng lúc càng thêm anh tuấn.
Hai nhà ngồi chuyện trò với nhau tới tận tối, ông nội tỏ vẻ rất hài lòng về mọi người trong gia đình Cốc Tử, ông nói chuyện với ba mẹ Cốc Tử rất vui vẻ từ đầu cho tới cuối bữa. Ba mẹ Trần Kiều cũng vừa vui vẻ đáp chuyện, vừa đùa nghịch với Dược Dược. Còn Trần Kiều, ngồi bên Cốc Tử thỉnh thoảng anh lại làm mấy động tác tình cảm rất ám muội khiến cô xấu hổ, phải lườm anh mấy bận.
Vì đã muộn nên ba mẹ Cốc Tử ở lại, Cốc Tử bèn dọn phòng mình làm chỗ nghỉ ngơi cho họ, Trần Kiều ý tứ cũng không tới ăn vạ ở nhà cô nữa. Trước khi đi ngủ, Trần Kiều gửi tin nhắn cho Cốc Tử, "Em yêu, ngày mai anh nhất định dọn về chỗ em ở đấy, anh đã bắt đầu nhớ em lắm rồi. À, cảm ơn em về món quà bí mật, anh đang mặc rồi, anh rất vui."
Cốc Tử vừa đọc tin nhắn vừa tủm tỉm cười, anh đúng là hết thuốc chữa. Cũng may mà cô đuổi anh ra khỏi nhà sớm, chứ không để cha cô biết anh đến ở lì nhà cô suốt thời gian thì cô không biết sẽ phải ăn nói ra sao với ông. Thế nhưng Cốc Tử dường như quên mất, rằng bên ngoài ban công phòng cô, chiếc quần sịp của Trần Kiều vẫn còn đó, tung bay phấp phới trong gió.
Tiểu Võ thấy cha mẹ Cốc Tử tới thì đon đả rót nước mời, ba mẹ Cốc Tử nhìn