Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1867 lượt.
nh một niềm hạnh phúc, Cốc Tử của anh thật đáng yêu, thật là quá đáng yêu. Nể tình cô đã đưa anh tới bệnh viện, anh tha lỗi cho cô!
Cốc Tử nấu cháo trắng, xào thêm một ít rau rồi trộn vào bón cho anh ăn, xong lại lấy thuốc cho anh uống, còn ngồi cạnh giường chăm chút, hết lấy khăn lau trán rồi lại sờ trán anh xem hạ sốt chưa, "Đã đỡ hơn một chút rồi đấy?"
Trần Kiều bỏ tay cô ra rồi hừ một tiếng, "Rõ ràng là em đang cố bù đắp cho anh, vì em cảm thấy áy náy."
Cốc Tử im lặng không nói gì, cô bấm bụng ngồi yên nghe anh nói.
"Anh muốn em đối xử với anh thực bụng cơ!" Trần Kiều nói xong thì kéo chăn trùm kín lên đầu.
Cốc Tử cười phì, cô lật chăn ra, dí ngón tay trỏ của mình vào tràn anh, "Còn trẻ con hơn cả Dược Dược!" Nói xong cô đứng lên mở máy tính, nhờ đồng nghiệp gửi tài liệu cần làm qua mạng giúp cô. Ở công ty, người xin nghỉ nhiều nhất chẳng ai khác ngoài cô, cứ động cái là nghỉ, nghĩ tới đây cô lại thở dài đánh thượt một cái.
Trần Kiều nằm tới trưa thì đầu đã ướt sũng mồ hôi, nóng quá làm anh tỉnh dậy, anh thấy chở thể đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Cốc Tử nghe thấy anh trở mình thì đứng lên rót cho anh một cốc nước ấm, "Anh thấy đỡ hơn chưa?" Cô đưa tay gạt những sợi tóc lơ phơ trên trán anh rồi lau sạch mồ hôi cho anh.
Trần Kiều uống hết cốc nước thì quay ra hôn một cái vào má cô, "Anh nói cho em biết, đừng tưởng đối xử tốt với anh thì anh sẽ dễ dàng tha thứ cho em. Đúng là em nên làm như vậy với anh, anh ốm thế này đều vì em mà ra hết, hôm qua anh đứng dưới trời lạnh suốt mấy tiếng đồng hồ mà không hiểu tại sao."
Cốc Tử đẩy mạnh anh xuống giường, "Ngủ tiếp đi, em đi nấu cơm đây."
"Cốc Tử, hôm qua anh đi công tác, vì gấp quá nên không báo cho em, đáng lẽ phải đi hai hôm... anh chỉ muốn sớm về nhà gặp em, hôm qua gọi điện chỉ là định hỏi em thích quà gì.... Sau đó, buổi tối anh tìm Tiểu Võ mãi mới lấy được chìa khoá... hôm qua anh đã nổi giận..." Trần Kiều gọi giật cô lại rồi nói.
"Em xin lỗi, là em chưa chịu tìm hiểu rõ chuyện đã giận anh, từ sau em sẽ không thế nữa."
"Đều là vì con bé Lâm Khởi Nhiễm bệnh hoạn đó. Mà em không phải thường xuyên lên mạng sao, trên mạng có rất nhiều thứ là giả, em không biết à? Anh chỉ muốn em biết rằng ngoài em ra anh không có ai khác, dù chỉ là đong đưa thôi cũng không."
"Ừm." Mắt Cốc Tử hơi ướt, cô hít một hơi thật sâu, "Anh nghỉ đi, em đi nấu cơm."
Trần Kiều nằm trong chăn nghĩ ngợi linh tinh thêm vài chuyện, bỗng nhiên anh cảm nhận được một mùi vị chỉ có riêng ở cô, anh mỉm cười, chắc chắn sau này anh và cô, hai người sẽ có một cuộc sống hạnh phúc đong đầy.
Cốc Tử quay ra phòng bếp đeo tạp dề, lấy rau thịt trong tủ lạnh ra chuẩn bị nấu nướng. Có hai người nên cô không làm nhiều món, chỉ đơn giản có món thịt lợn nấu rau chân vịt và mấy món nhẹ đơn giản. Xong xuôi, cô vào phòng xem Trần Kiều đã tỉnh chưa, vì khi nãy cô thấy tinh thần anh đã khá hơn hồi sáng rất nhiều. Lúc Cốc Tử đi vào đã thấy Trần Kiều mặc quần áo đâu vào đấy, còn lấy một chiếc chăn mỏng quây thêm bên ngoài rồi ngồi trước máy tính, cô thắc mắc không biết anh đang làm trò quỷ gì đây. Thấy Cốc Tử, anh quay ra cười hì hì, để lộ hàm răng trắng bóng nhưng lại làm bộ sụt sịt hít thở, "Anh đói bụng lắm rồi."
"Anh ra ngoài ăn hay sao?"
"Ừ." Trần Kiều nhanh tay tắt cửa sổ chat trên máy tính, Cốc Tử vẫn kịp ngó vào đó xem anh đang làm gì, nhưng cũng chỉ đọc được vài dòng nội dung "...mình có bầu rồi, bạn trai cậu..." gì gì đó, cô lườm anh, "Có rỗi việc không cơ chứ!"
"Ở công ty anh có một nhân vật được mệnh danh là \'number one\', chốc nữa anh bảo cậu ấy giúp anh một việc. Anh nhất định phải trả thù tên bệnh hoạn đó."
Cốc Tử quay sang vò đầu anh, "Đừng có trẻ con thế, mau ra ăn thôi." Nói thêm cô với thêm áo ấm đưa cho anh mặc vào, "Cẩn thận không lại nhiễm lạnh đó."
Trần Kiều đứng sau lưng cô lẩm bẩm, "Tự nhiên em dịu dàng với anh thế, anh không quen."
Cốc Tử xì một tiếng, cô quay lưng lại, giơ cao giò đá anh một cái ngã vật ra sô-pha, "Bệnh hoạn."
Hai người ra ngoài ăn cơm, Trần Kiều gắp miếng rau chân vịt lên nhăn nhó, "Anh không ăn có được không?"
"Không được, rau này rất nhiều dinh dưỡng, mau ăn đi!" Cốc Tử nói rồi gắp mấy cọng rau vào bát anh, còn múc một bát canh đầy cho anh, "Anh phải ăn hết đó."
Trần Kiều bình thường vốn kén ăn nhưng không phải là anh thực sự không ăn được. Anh lại đưa ánh mắt đáng thương ra nhìn Cốc Tử, cô phải dỗ dành khuyên bảo mãi, cuối cùng anh cũng ăn hết chỗ thức ăn cô yêu cầu. Ăn xong anh uể oải nằm ra ghế, tay ôm một chiếc gối ôm rồi nói, giọng đầy mãn nguyện, "Anh không đi đâu nữa, cứ nằm đây có người chăm đến tận răng, thật là sướng thân."
Cốc Tử lườm anh, "Vâng, hôm nay em đã trốn làm để chăm anh đó, thưa thiếu gia."
Trần Kiều mở tivi, hết chuyển kênh này lại tới kênh khác, sau cùng anh dừng lại ở kênh đang chiếu cảnh đôi nam nữ đang hôn nhau say đắm, anh quay sang nhìn cô với ánh mắt gian xảo, rồi lại móc móc ngón tay gọi cô, "Mau lại đây