Tác giả: Cửu Cửu
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1341870
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1870 lượt.
m anh chat, thậm chí còn cả gọi điện video, có lẽ muốn dò xem anh có lên mạng không, còn có rất nhiều cửa sổ chat hiện ra. Cốc Tử cũng lại gần anh xem có chuyện gì, cô lạnh lùng nhìn màn hình, những người tìm Trần Kiều đều hỏi một chuyện, đại khái "Rốt cuộc có chuyện gì thế?", "Đừng nhẫn tâm thế chứ?"
Trần Kiều tìm thấy người có nick Mây Màu Vờn Trăng đó rồi hậm hực chửi thành tiếng, "Lâm Khởi Nhiễm, đồ thần kinh, đồ bệnh hoạn, cả nhà cô đều bệnh hoạn!" Rồi anh với tay xoá nick cô ta trong list một cách dứt khoát, xong anh quay lại nhìn Cốc Tử với tâm trạng mệt mỏi, như không còn chút sinh khí gì, "Giờ em còn định nói gì nào?"
Cốc Tử lặng người, đột nhiên như hiểu ra mọi việc, cô cúi mặt xuống lí nhí, "Vậy hôm nay anh định nói chuyện gì với em?"
Trần Kiều im lặng không đáp, anh quay lưng xỏ giày ra về.
Cốc Tử trở về phòng nhắn cho anh một tin, "Em xin lỗi." Rồi cô trở lại giường nằm nhưng giấc ngủ chập chờn không yên, cô cứ nghĩ mãi về cảm xúc và biểu hiện của anh khi nãy. Cô thấy mình thật ngốc, thật quá đỗi trẻ con, chỉ vì một lời nói bâng quơ trên mạng mà cô suy diễn, hiểu lầm, rồi làm mình làm mẩy với anh.
Sáng tỉnh dậy, Cốc Tử thấy hai mắt mình thâm quầng, cô thở dài, đúng là cái tuổi nó đuổi xuân đi, thời thiếu nữ dù có thức đêm thức hôm thế nào cũng chẳng bao giờ thấy thâm quầng mắt cả. Cô với lấy hộp phấn trang điểm cho khuôn mặt mình tươi tắn một chút rồi đưa con đến trường, vừa ở trường của con ra thì nhận được tin nhắn của Trần Kiều, "Phòng 501 khu Kim Hoa. Anh bị ốm rồi!"
Cả đêm qua Cốc Tử nghĩ mãi không biết phải xin lỗi anh thế nào, hôm nay anh bảo bị ốm, cô vội vàng gọi điện tới công ty xin nghỉ làm rồi vẫy taxi tới địa chỉ anh vừa nhắn. Tới nơi, Cốc Tử chưa kịp gõ cửa đã thấy cánh cửa khép hờ để đó, cô thận trọng vào phòng, vừa vào vừa gọi tên anh, lúc vào đến chỗ anh thì thấy anh đang nằm trên giường ngủ, mặt đỏ bừng bừng.
Cô cúi người lấy tay sờ vào trán anh thì thấy nóng ran cả bàn tay, lại còn đổ mồ hôi trộm nữa, cô vỗ nhẹ vào má anh, gọi vài tiếng, "Trần Kiều, anh tỉnh dậy đi!"
Trần Kiều mở hờ mắt nhìn cô, "Anh... Anh đau đầu quá!"
"Đồ ngốc, anh không biết đường đi bệnh viện hay sao? Mau mặc quần áo vào rồi đi." Cốc Tử lấy quần áo đưa cho anh mặc, lúc kéo chăn ra mới biết anh ngủ trần, không biết có phải cố ý hay không mà anh không mặc gì cả. Trần Kiều không buồn động đậy, tuy miệng cô mắng anh nhưng vẫn mặc từng thứ một cho anh. Bình thường trông Trần Kiều gầy nhưng thực ra người anh rất săn chắc, không nhẹ cân chút nào, may mà Cốc Tử trước đây đã từng luyện võ, cũng được coi là khỏe mạnh nên mới đủ sức công anh xuống lầu được. Hơi thở của anh chập chờn phả vào gáy cô nóng ran. Cốc Tử nhanh chóng đưa anh vào bệnh viện rồi lấy số sếp hàng xem bệnh cho anh.
"Anh ấy bị sốt lâu chưa, cũng khá nặng đấy?" Bác sĩ khám bệnh cho Trần Kiều ái ngại nói.
"Bác sĩ, bác sĩ tiêm cho anh ấy với." Cốc Tử vội vã lên tiếng.
Trần Kiều lúc này đột nhiên bừng tỉnh, sợ hãi lên tiếng, "Tôi không tiêm đâu, không tiêm đâu, uống thuốc là được rồi!"
Cốc Tử ừ một tiếng rồi nựng anh, "Bệnh nặng như thế này rồi, tiêm sẽ khỏi nhanh hơn." Rồi cô quay sang nháy mắt với bác sĩ, ông bác sĩ nhanh chóng hiểu ý cười rồi lắc đầu. Cốc Tử nhận thuốc xong thì thấy Trần Kiều đi về phía phòng tiêm, vừa nhìn thấy cô thì vội kéo cô lại, "Em đi đâu thế? Mình đi về thôi."
"Nghiêm túc chút đi. Khi nãy lão nương cõng anh tới đây muốn gãy cả lưng rồi đây." Nói rồi cô kéo tay anh đi, nước mắt nước mũi Trần Kiều từ đâu cứ thế ròng ròng chảy xuống, cảm giác thấy cổ mình ươn ướt dính dính, cô vừa nghĩ vừa không khỏi bật cười, cái gã này to xác mà y như trẻ con vậy, chẳng biết giữ gìn vệ sinh gì cả, "Eo ôi kinh quá, đừng có làm bừa nữa." Cốc Tử lên giọng trêu anh.
"Em lừa anh." Trần Kiều phụng phịu.
"Thôi ngoan nào, lát về nhà em nấu cháo cho anh."
"Anh không thèm!" Trần Kiều nũng nịu trên cổ cô, Cốc Tử lấy khăn giấy ra lau mũi cho anh, "Kinh quá, mau đi thôi, lần trước thấy anh tiêm có thế này đâu."
"Tiêm nhưng mà anh không thích bị tiêm vào mông, anh ghét để người ta tụt quần ra..."
Cốc Tử không nhìn được cười, cô bảo anh, "Thôi mà, ngoan đi, người ta xem một tí thì có sao đâu." Hai người đi tới quầy tiêm, Cốc Tử đưa thuốc cho y tá rồi chỉ về phía Trần Kiều, Trần Kiều có phản kháng thế nào cũng không nổi lại cô, đành phải vào tiêm, trong lúc tiêm vẫn nước mắt nước mũi giàn giụa.
Cốc Tử lau nước mắt cho anh, lớn xác thế này rồi mà cứ như trẻ con vậy, có khác gì cô đang phải nuôi thêm một đứa trẻ nữa. Cô y ta đứng cạnh trông cảnh ấy cũng phì cười.
Tiêm xong, Cốc Tử đưa anh về nhà mình rồi dìu anh lên giường nghỉ, Trần Kiều kéo tay cô, "Cởi quần áo cho anh, không anh khó chịu, không ngủ được."
"Ơ..." Cốc Tử lại lần nữa mủi lòng vì ánh mắt đáng thương của anh, hơn nữa anh lại đang bị bệnh, thôi thì chiều vậy, cô cởi quần áo cho anh xong thì kéo lớp chăn dày đắp để anh khỏi lạnh, "Anh ngủ chút đi, em làm chút gì đó cho anh ăn."
Cốc Tử vừa ra ngoài, trên mặt Trần Kiều lại lấp lá