Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342373
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2373 lượt.
nằm liệt trong nhà tắm ướt át, vết thương trên cơ thể đau thấu xương, nhưng đầu óc hoàn toàn tỉnh táo. Xung quanh không có ai, kêu trời không được gọi đất không thưa, đếm từng giây đợi đến khi trời sáng, mãi cho đến sáng hôm sau, cuối cùng người đàn ông bận rộn đó đã về đến nhà. Cô nằm trong phòng tắm gần mười tiếng đồng hồ.
Nghĩ đến cảm giác đó, Trịnh Vi khẽ rung mình. Nếu sáng ra, Ngô Giang không về nhà thay quần áo, nếu Nguyễn Nguyễn không chỉ gãy mỗi chân… cô không dám nghĩ tiếp.
“Tối qua không gọi điện được cho cậu, đáng lẽ tớ phải nghĩ ngay ra là đã xảy ra chuyện gì, phải đến nhà cậu xem mới đúng”. Trịnh Vi nói mà hai mắt đỏ hoe.
Nguyễn Nguyễn cười, “ Đừng ngốc nữa, ai nghĩ sẽ xảy ra chuyện này. À đúng rồi, tối qua cậu gọi cho tớ có việc gì không”.
Trịnh Vi ậm ờ lắc đầu, “Đừng nói chuyện của tớ nữa, thế ông xã cậu đâu, không phải anh ra đang làm ở bệnh viện này đó sao? Tớ muốn hỏi thẳng anh ta, ngay cả vợ mình cũng chăm không nổi thì còn gì là bác sĩ nổi tiếng, còn gì là đàn ông nữa? ”
“Buổi sáng anh ấy đã ở với tớ một lúc rồi, bây giờ chắc đang ở phòng mổ, nghe nói có một ca phẫu thuật quan trọng”.
“Quan trọng thế nào, có quan trọng hơn cậu không? ” Trịnh Vi bắt đầu bực mình.
Nguyễn Nguyễn cười, nói đỡ cho Ngô Giang: “Chuyện này không trách anh ấy được, tại tớ không cẩn thận, anh ấy cũng không biết tớ ngã ở nhà, thực ra còn may là anh ấy đã đưa được tớ đến bệnh viện”.
Trịnh Vi nhìn lên trần nhà, đột nhiên thấy không thể hiểu nổi, “Nguyễn Nguyễn, có thực là cậu không trách gì anh ấy không, ngay cả khi bị gãy chân nằm sõng soài trong nhà tắm chờ cho đến khi trời sang, đợi anh ấy mổ cho người khác xong mới quay về, cậu cũng không oán hận sao? Giờ đây anh ấy không phải là người xa lạ, anh ấy là chồng cậu, là người ở bên cậu, bảo vệ cậu suốt đời! ”
Nguyễn Nguyễn im lặng một lát, chầm chậm lắc đầu.
Trịnh Vi bật khóc, càng nghĩ càng buồn, cô không biết Nguyễn Nguyễn không trách vì tuyệt vọng hay vì ngay từ đầu đã không hy vọng. Lẽ nào đây là hạnh phúc của Nguyễn Nguyễn ư? Không có yêu, không có hận, cũng không đòi hỏi và mong chờ gì. Nếu đúng như vậy thì lý tưởng sống đến đầu bạc răng long, coi người bạn đời của mình như thượng khách này thật tuyệt vọng biết bao.
Cô đã nức nở trước anh mắt bình tĩnh của Nguyễn Nguyễn, đến cuối cùng cô cũng không biết những giọt nước mắt này vì Nguyễn Nguyễn hay vì mình. Nguyễn Nguyễn muốn khuyên cô vài câu, hé miệng ra nhưng lại không nói gì, chỉ khẽ vỗ tay cô.
“Sinh nhật có vui không? ” Đợi cô khóc chán, Nguyễn Nguyễn mới lảng sang chuyện khác. “Sáng hôm qua, Lâm Tĩnh gọi điện thoại cho tớ, hỏi giờ cậu thích hoa gì, tớ nói hình như cậu rất thích hoa bách hợp… nhận được hoa rồi chứ, anh ấy có gọi điện thoại cho cậu không? . . . Sao vậy, có phải sau đó đã xảy ra chuyện gì không? ” Cô cũng nhận ra điều gì đó trong mắt của Trịnh Vi.
Trịnh Vi nói: “Tớ và Lâm Tĩnh làm rồi”.
Nguyễn Nguyễn luôn bình tĩnh trước mọi việc, nhưng bất ngờ nghe thấy Trịnh Vi buông ra câu đó, cũng lộ rõ vẻ sửng sốt. Trịnh Vi kể lại rành mạch chuyện xảy ra tối hôm qua, từ Trần Hiếu Chính đến Lâm Tĩnh, lúc kể đến “sự kiện bất ngờ” xảy ra ở phòng cô, cô chỉ nói sơ qua rằng mình uống hơi nhiều.
Nghe cô kể xong, Nguyễn Nguyễn chỉ hỏi một câu: “Thế cậu nghĩ thế nào? ”
“Tớ chẳng nghĩ thế nào cả”. Trịnh Vi nói, “Nhưng tớ không thể hiểu, tại sao ngay cả cậu cũng muốn giúp Lâm Tĩnh, còn vào hùa với anh ấy lôi Thử Bảo ra để lừa tớ…”
Nguyễn Nguyễn nói: “Tớ không hề có ý định giúp anh ấy, tớ chỉ muốn giúp cậu. Tớ không dám nói anh ấy có gì là tuyệt vời, nhưng dẫu sao cũng là người có lòng với cậu, cậu cũng không phải không có tình cảm gì với anh ấy. Có người ở bên, kể cả hôm nào đó xui xẻo ngã một cú, cũng không đến mức như tớ bây giờ, hơn nữa, không phải cậu cũng thích Thử Bảo đó sao? ”
Trịnh Vi thẫn thờ gật đầu, rồi lại lắc đầu.
Mấy ngày sau đó, vừa hết giờ làm việc Trịnh Vi lại đến thăm Nguyễn Nguyễn, mấy lần đều gặp bác sĩ Ngô Giang trong áo blu trắng trước giường bệnh, anh cười chào Trịnh Vi, nhưng lần nào Trịnh Vi cũng không thể mỉm cười chào lại anh.
Lâm Tĩnh nhiều lần gọi điện thoại cho cô, lần nào nhìn thấy số của anh, mọi chuyện xảy ra trong đêm hôm đó lại rối bời trong đầu cô, thế nên cô đều nói qua quýt vài câu rồi cúp máy, không chịu nói gì nhiều với anh, cũng không chịu gặp anh. Dường như Lâm Tĩnh cũng không biết phải làm thế nào, nhưng có lẽ anh cũng cảm thấy việc để cô bình tĩnh lại cũng không phải là xấu, nên không mạnh bạo như tối hôm đó nữa, điện thoại ngày ngày vẫn gọi đến, chỉ hỏi thăm vài câu, thái độ của cô không vui, anh cũng vờ như không nhận ra.
Khoảng bốn, năm ngày sau, Lâm Tĩnh lại gọi điện thoại đến cho cô, đúng lúc Trịnh Vi đang bực mình, anh liền giải thích ngay rằng mình chuẩn bị đi công tác một tuần, người giúp việc theo giờ cũng xin nghỉ, không có ai chăm sóc Thử Bảo, đành gửi nó ở cửa hang chăm sóc vật nuôi.
“Anh đừng có nằm mơ, em không nuôi nó nữa đâu”. Trịnh Vi từ chối ngay.
Lâm Tĩnh nói: “Anh không có ý định đ