Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Anh Có Thích Nước Mỹ Không?

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342376

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2376 lượt.

ể em đưa nó về, nhưng em cũng biết là tính nó không hòa đồng lắm, sợ ở cửa hàng chăm sóc vật nuôi không quen, nếu em có thời gian thì đến thăm nó được không? Dĩ nhiên, nếu không có thời gian thì thôi vậy”.
Trịnh Vi biết rất rõ lúc này đây muốn cắt đứt quan hệ với anh thì phải quên chú mèo đó đi. Nhưng đêm đến cô dậy uống nước, nhìn lên nóc tủ lạnh thấy trống không, sàn nhà còn bày la liệt đầy đồ chơi của chú mèo, bất giác lại thấy nhớ. Mặc dù trông nó có vẻ gian giảo, nhưng bao ngày qua, sau khi hết giờ làm việc về nhà, chỉ có nó làm bạn với cô, thậm chí trong những buổi tối mất điện, có nó ở bên kêu “Meo meo”, cô mới cảm thấy mình không lẻ loi trong đêm tối.
Hôm sau, từ viện ra, Trịnh Vi vẫn đến cửa hàng chăm sóc vật nuôi, vừa bước vào cửa, cô liền nhìn thấy Thử Bảo đang ngồi một mình trong chuồng, những con mèo khác đều đang chơi hoặc dựa vào nhau ngủ, chỉ có nó trầm ngâm lẻ loi. Chủ cửa hàng chăm sóc vật nuôi bảo: “Thử Bảo không thích chơi với bạn mèo khác, mỗi khi lại gần những con khác, nó đều tỏ ra rất hung hăng và thích tấn công chúng, để nó ngồi một mình trong chuồng còn đỡ hơn, chỉ có điều là không chịu ăn gì”.






Trịnh Vi nhớ đến cảnh nó ngang ngược hung hăng, lười biếng ham ngủ, ăn uống ngon lành trước kia, bất giác cũng thấy thương thương, thấy nó hình như đã gầy hơn, vừa bước đến bên chuồng, Thử Bảo liền đứng dậy quay về phía cô kêu. Trịnh Vi đưa tay vào vuốt nó, nó liền dụi cằm vào cô. Trước đây ở nhà, nó không gần gũi với cô như vậy. Trịnh Vi thấy thương, sợ mình mềm lòng, nên không dám ở lại lâu, đang định ra về thì nhìn thấy một phụ nữ dắt một cậu bé bước vào xem mèo.
Cậu bé đó chỉ vào Thử Bảo, nói: “Mẹ ơi, đây là con mèo gì vậy, vừa béo vừa xấu”.
Người phụ nữ đó nhìn nó một lát rồi cười với chủ cửa hàng, tỏ ra kinh ngác: “Đây không phải là loại mèo quê chứ, cửa hàng chị bán cả mèo quê à? ”
Nghe vậy Trịnh Vi ấm ức vô cùng, mèo quê thì sao nào, lẽ nào vương tôn công tử ngay từ lúc sinh ra đã cao quý hơn người khác ư? Cô nhìn thấy Thử Bảo đang cố ướn ngực ngẩng cao đầu giữa đàn mèo, bất giác thấy buồn.
Sau một hồi trao đổi, chủ cửa hàng đã gọi điện thoại cho người chủ nhờ nuôi mèo, cuối cùng đồng ý để Trịnh Vi đưa Thử Bảo đi. Cô nâng niu Thử Bảo trên tay như báu vật và rời khỏi cửa hàng trước mặt hai mẹ con nhà nọ, lúc đó cảm thấy rất hả giận, đi được một đoạn lại thấy hối hận. Không phải cô không biết đưa nó về nhà là thất sách, nhưng lại không thể đứng nhìn nó ở lại.
“Nhưng bác Lâm đã mất rồi… tội gì mẹ phải…” Trịnh Vi không biết nên nói tiếp thế nào.
Giọng mẹ cô rất bình tĩnh, “Đúng vậy, bác ấy đã mất mấy năm rồi, mẹ cũng không phải ở góa vì bác ấy, mẹ không đồng ý quay về với bố con, không phải vì sợ ông ấy tiếp tục gây chuyện với mẹ, mà thực sự là do tính tình không hợp, duyên số đã hết rồi thì thôi, mẹ không muốn thử lại một lần nữa. Con nói với ông ấy rằng, tranh thủ lúc tuổi chưa cao lắm tìm một người khác đi, nếu mẹ gặp người nào đó phù hợp, mẹ cũng sẽ suy nghĩ. Và còn điều này nữa, con đừng chỉ biết lo lắng cho chuyện của mẹ, con thế nào rồi? Con gái lớn rồi, hồi bằng tuổi con mẹ đã có con rồi đấy”.
“Con không vội, con gái mẹ mà còn sợ ế chồng à? ” Cô cười nói, đột nhiên như sực nhớ ra điều gì, bèn hỏi một câu: “Me, cô Tôn hiện giờ vẫn ổn chứ? ”
Mẹ và cô Tôn vẫn làm cùng cơ quan, “Vẫn thế, người đã chết rồi, còn gì để tranh giành nhau nữa. Cô ấy là lãnh đạo cơ quan nên cũng không thể vì chuyện này mà gây khó khăn mãi cho mẹ, cùng lắm cũng chỉ vờ như không nhìn thấy. À đúng rồi, Vi Vi, mẹ nghe nói Lâm Tĩnh sau khi về nước, đáng lẽ đã tìm được một Công ty khá tốt ở Thượng Hải, sau đó lại đến thành phố G, bọn con…”
Trịnh Vi ngắt lời ngay, “Mẹ, bọn con còn thế nào được nữa, Công ty ở Thượng Hải tốt, nhưng biết đâu Công ty ở đây còn tốt hơn, lẽ nào mẹ tưởng anh ấy đến thành phố G là vì con ư? Anh ấy không phải mẫu người đó”.
Chương XX
Cuối cùng chúng ta đã để lỡ một centimet
Một tuần sau, Lâm Tĩnh đi công tác về, lúc nhận được điện thoại, Trịnh Vi còn nghe thấy tiếng loa phát thanh ở sân bay, anh nói: “Trịnh Vi, mình cùng ăn tối nhé? ”
Trịnh Vi khẽ nói: “Hôm nay em không có thời gian”.
Anh liền cười, “Em định bận đến bao giờ? ” Thấy đầu dây bên kia im lặng, Lâm Tĩnh nói: “Bất cứ nghi phạm nào cũng đều có quyền khiếu nại, em không nghĩ là bọn mình nên nói chuyện à?"
“Hôm nay Nguyễn Nguyễn xuất viện, em rất muốn đi đón cô ấy. Có việc gì mình nói sau được không? ” Cô không cho anh cơ hội nói thêm gì nữa mà vội vàng cúp máy.
Vết thương của Nguyễn Nguyễn hồi phục khá tốt, mặc dù vẫn chưa thể tháo bột, nhưng được người khác dìu cũng lê được mấy bước. Ngô Giang mấy lần ngỏ ý cảm ơn vì Trịnh Vi đến đón Nguyễn Nguyễn xuất viện, anh nói sau khi làm xong mấy việc sẽ về nhà ngay, ngoài ra, Nguyễn Nguyễn đi lại không tiện, anh cũng mời một người giúp việc có kinh nghiệm để giúp cô mọi việc.
Trịnh Vi nói mát mấy câu: “Cảm ơn em làm gì, em đến đón bạn em chứ có đến đón phu nhân c