Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342386
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2386 lượt.
hòng cũ đến chơi, chưa hề có ai khác”.
Lâm Tĩnh thản nhiên bước qua mấy đôi giày cao gót vứt dưới nền nhà như lôi trận, nhìn chiếc ghế có đống quần áo chất thành núi đó, nói: “Thôi, đừng thu dọn nữa, anh ngồi một lát, uống cốc trà là về ngay”. Chăn trên giường cô bị cuộn tròn lại, máy vi tính xách tay đặt trên chiếc gối, rất rõ ràng, đó mới là nơi cô chiến đấu và sinh hoạt. Đứng trước cảnh tượng bừa bộn này, anh không hề thấy bất ngờ, cô đã trưởng thành, nhưng trong vấn đề này chưa hề có tiến bộ gì, chỉ có điều khi anh tưởng tượng ra ngày ngày đi từ cái ổ bừa bộn này ra là một cô thư ký, xinh xắn gọn gàng, bất giác chỉ muốn cười. Anh chỉ vào giường, “Anh ngồi đây không sao chứ? ”
Trịnh Vi vốn đang có chuyện trong lòng, giờ lại càng đau đầu vì vụ dọn dẹp này, cái giường đó vốn là chỗ ngủ, bàn học kiêm ghế sofa của cô, thấy vậy cô bèn vội vàng gật đầu, “Anh ngồi, anh ngồi đi, máy vi tính em mở rồi đấy, anh bật nhạc lên nghe, em kiếm cái gì cho anh uống, anh muốn uống gì? ”
“Không cần phiền đâu, uống trà xanh là được rồi”. Lâm Tĩnh tìm đến file nhạc MP3 trong máy vi tính của cô, sau khi tiếng nhạc vang lên, anh mới phát hiện ra cô vẫn đứng ở cửa phòng mà không nói gì.
Anh liền hiểu vấn đề, “Không có trà xanh cũng không sao, em có cái gì? ”
Nhưng lúc này đây, chỉ cần mấy động tác, anh đã dễ dàng phá tan mọi sắp đặt tâm lý của cô, khiến cô ngỡ ngàng, kẻ đang khám phá cô bằng nụ hôn nóng bỏng này, không phải là Lâm Tĩnh trong ký ức của cô, mà là một người đàn ông thực thụ.
Cô còn đang ngỡ ngàng, thì bàn tay anh lại bắt đầu khiến cô đỏ mặt, tim đập thình thịch. Trịnh Vi bèn đẩy anh ra, thở hổn hển hỏi: “Anh làm gì vậy? ”
Anh không trả lời, chỉ khẽ cười, đè nửa trọng lượng cơ thể lên cô, và cả bàn tay, giữ chặt lấy cô, khiến cô không thể cử động, lực vừa đủ mạnh. Nếu cô cố gắng giãy giụa, thực ra cũng không đến mức không thoát ra được. Có lẽ từ đầu anh đã nhận ra, cô đã mệt, một nỗi mệt mỏi bắt đầu từ con tim, và sức mạnh của anh lại vô tình bù đắp cho sự mềm yếu và trống trải đó. Không ngờ cô lại nghĩ rằng, nếu lúc này đây cô cố tình đẩy anh ra, phải chăng anh sẽ không bao giờ đem lại hơi ấm cho cô nữa, phải chăng nỗi trống trải trong lòng cô sẽ lan rộng mãi mãi không có điểm dừng?
Có lẽ cô thực sự cần một sự bù đắp mạnh mẽ, cho dù không phải vĩnh hằng.
Nhưng lý trí bị dồn đến đường cùng, cũng cần phải đôi co chống lại, giữa ranh giới của sự bất ngờ và nông nổi, cô vẫn mang máng hiểu rằng, nếu để anh tiếp tục như vậy, quan hệ chỉ càng thêm rối ren, kể cả cô coi anh là một người đàn ông, nhưng không phải mọi thứ đều diễn ra theo một trật tự đó sao? Không nói đến chuyện quá khứ, nhưng từ khi gặp lại, họ chưa bao giờ nghiêm túc nói về vấn đề tình cảm, thậm chí trước đó, ngay cả bước đệm nắm tay hay nụ hôn, anh cũng chưa bao giờ cho cô?
Lúc này đối với Trịnh Vi, cú sốc về mặt tâm lý mạnh hơn rất nhiều so với cơ thể, mâu thuẫn của cô bắt nguồn từ sự luống cuống, và đối với một người đàn ông đang trong giây phút rực lửa, sự chống cự ngập ngừng này chẳng khác gì lửa đổ thêm dầu, bàn tay anh đã nhanh chóng phá bỏ mọi chướng ngại vật trên người cô, mơn man trên những ngóc ngách thầm kín của cơ thể cô, dĩ nhiên còn có đôi môi của anh. Cô có cảm giác máu nóng trong người bốc lên tận đỉnh đầu, anh vuốt ve cô, khiến cô quằn quại, cho dù cô không phải là người chưa từng trải, nhưng vẫn không thể tin hai người lại có thể thân mật ở mức này.
Tiếng nhạc chuông điện thoại di dộng lại vang lên nhưng không ai để ý nữa.
Trước khi tiến sâu vào cơ thể cô, hai tay anh nâng cằm cô, cô nhắm mắt lại.
“Mở mắt ra nhìn anh”. Anh nói.
Trịnh Vi nhìn thấy mình trong mắt anh.
“Em chưa bao giờ nghĩ đến điều này, Lâm Tĩnh”.
“Nhưng anh đã từng nghĩ đến”.
Lúc anh đưa sâu vào cơ thể cô, không phải cô không có cảm giác đau đớn, đã bốn năm rồi cô không làm chuyện này, và động tác của anh lại quá dứt khoát, khiến cảm giác xâm chiếm đó không giống như lần đầu tiên, Trịnh Vi thở mạnh một tiếng, nghe thấy anh mơ màng gọi “Vi Vi”, cô chạnh long, cơ hồ nhắm nghiền mắt lại, nước mắt trào ra.
Cảm giác đau đớn khiến cô oằn người né tránh theo bản năng, một tay anh giữ chặt cô, cô cảm nhận được rất rõ, anh không phải là Trần Hiếu Chính, họ khác nhau biết bao. Nếu nói sự gần gũi giữa cô và Trần Hiếu Chính gợi một cảm giác khám phá e dè, đầy mới lạ của đôi trai gái mới lớn, thì Lâm Tĩnh là một người đàn ông, khúc dạo đầu của anh, động tác đưa vào trực tiếp của anh, trên cơ thể cô, anh là kẻ chinh phục. Một thời trước mặt người đó, cô chỉ muốn cuồng nhiệt hiến dâng mình mà bất chấp tất cả, còn bây giờ cô chỉ cần chịu đựng, chỉ cần chấp nhận.
Cô nghe thấy tiếng rên rỉ của mình và tiếng thở của anh, một Lâm Tĩnh thuở thiếu thời điềm đạm, biết làm chủ mình, một Viện phó viện kiểm sát đàng hoàng đĩnh đạc, gương mặt hớp hồn người khác lúc nào cũng giữ vẻ điềm tĩnh, giây phút này đây đang biến dạng vì dục vọng.
Ký ức của cô cũng nhuốm đầy dục vọng.
Lúc chuẩn bị lên đỉnh, anh khẽ chạm vào nước mắt cô, đột nhiên