Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2521 lượt.

có đường viền rõ nét, đầy đặn và gợi cảm, lại còn phớt một màu hồng nhạt nữa. Chính đôi môi này đã khiến anh liên tục giành được danh hiệu “Nam nghệ sỹ nhiều người muốn được hôn nhất” trong mấy năm liền. Vậy mà từ trước đến nay cô chưa từng để ý tới. Lúc này mới thấy đôi môi đó đẹp hơn nhiều đôi môi mỏng của Cố Thành Quân. . .
-Có phải đau lắm hay không? –Đường Hựu Đình nẩng cằm Minh Vi lên, bắt cô phải nhìn thẳng vào mình.
Tim Minh Vi đạp thình thịch, gần như không thấy anh nói gì, chỉ ừm bừa một tiếng.
Ánh mắt vụt sáng lên, Đường Hựu Đình ghé sát vào mặt Minh Vi rồi chum miệng thổi vào vết thương. Làn hơi lành lạnh quả thực thổi bay đi cái đau ở đó, nhưng lại mang đến một sự thiêu đốt khác.
Khi Minh Vi còn chưa kịp phản ứng, đã cảm nhận thấy một sự đụng chạm khẽ khàng ngay bên cạnh vết thương.
“Không đau, không đau. . .” Một nụ hôn rơi trên trán. Sau đó lại một nụ hôn nữa đọng trên chó mũi.
Tim Minh Vi đạp nhanh tới mức như muốn vọt ra khỏi cổ.
Đường hựu Đình đột nhiên dừng lại, đẩy Minh Vi ra một chút, nhìn thẳng vào mắt cô sau đó cười ranh mãnh.
-mặt cô đỏ thật. –Anh khoái chí nói.
Môi Minh Vi khẽ run rẩy, quả thực không biết nói gì lúc này. Ánh mắt cô dừng lại ở đôi môi vừa mới hôn mình.
Đôi môi đó nói:
-Tôi đã nghĩ kĩ rồi, cứ so đo với cô thì tôi cũng không cui vẻ gì. Cuộc sống con người ta ngắn ngủi, việc gì phải tự làm khó chính mình. Có thể vui vẻ một ngày thì vui vẻ một ngày là được. Thế nên tôi tha thứ cho cô. Tuy nhiên sau này cô không được làm tôi đau lòng nữa.
Minh Vi gào lên trong tâm trí: Rốt cuộc anh là phụ nữ hay tôi là phụ nữ vậy ahr? Này, đừng có mà cướp lời thoại của tôi. Anh không kiêu ngạo như vậy thì sẽ chết à?
Đường Hựu Đình áng chừng nghe được những lời nói trong lòng cô, bèn nở nụ cười, cúi người xuống, đặt môi mình lên đôi môi đang run lẩy bẩy của Minh Vi.
Trong đầu Minh Vi nổ oàng lên một tiếng, mọi tâm tư trong phút chốc bị bắn đi xa tới tận mười tám ngàn dặm nơi nào cho dù lần này cô đã chuẩn bị mọi mặt về tâm lý.
Cố Thành Quân mỗi lần hôn cô đều hết sức nhẹ nhàng thận trọng, dường như sợ bất cẩn một chút thôi sẽ làm cô vỡ vậy. Nhưng tên Đường Hựu Đình này hoàn toàn khác hẳn, lúc mới bắt đầu còn nhẹ nhàng êm đềm chưa được bao lâu đã trở thành tên cướp vào làng, ra sức tước đoạt và xâm chiếm. khi đó Minh Vi mới nhận ra rằng kinh nghiệm của một người phụ nữ đã có chồng hoàn toàn không giúp đỡ được gì cho cô, chỉ được một lát cô đã buộc phải hạ vũ khí xin hàng, ngoan ngoãn để anh muốn làm gì làm nấy.
Khó khăn lắm mới thở lại được bình thường, Minh Vi đưa ánh mắt tán loạn của mình lên khuôn mặt đang gần trong gang tấc đó. Người đàn ông ấy đang mang bộ dáng cực kì đắc ý vì đạt được mục đích, nhìn cô bằng ánh mắt sáng rực, cười ranh mãnh, thậm chí còn liếm khóe môi.
Minh Vi cảm thấy khí nóng hừng hực bốc lên đầu, môi vẫn còn tê tê, vết thương trên má còn đau hơn cả ban nãy. Kỳ thực để quay phim, hôm nay Minh Vi được hóa trang giống người vừa mới bị tra tấn dã man, đầu tóc rối bù, người dính đầy máu. Đối với một bộ dạng như vậy mà Đường Hựu Đình vẫn có thể rung động thì cũng không hiểu khẩu vị của anh thế nào.
Nghĩ đến đây , Minh Vi không kiềm nổi bật cười.
-Cô cười cái gì? –Đường Hựu Đình lại áp sát vào Minh Vi. –Thích đến thế cơ à? Có muốn thêm một lần nữa không?
Minh Vi đã bị Đường Hựu Đình dồn đến tận góc của chiếc sa-lông, nhốt chặt trong không gian chật chội bên dưới cơ thể anh. Cô dùng tay cố đẩy anh ra nhưng không được, chỉ cảm thấy hơi thở của anh đè nặng bên trên mình. Cảm thấy mình phải trốn chạy, nhưng cô không còn sứ lực và cũng không muốn trốn chạy.
Minh Vi nhìn vào đôi mắt như loài sói của Đường Hựu Đình, nói khẽ:
-Anh định làm gì?
-Cô nói định làm gì thì sẽ là như thế. –Đường Hựu Đình véo bên má không bị thương của Minh Vi. –Tôi nói rồi, được một thiên vương như tôi thích là một niềm vinh hạnh lớn của cô. Đừng có mà cự tuyệt nữa, nào, cười một cái xem nào.
Minh Vi hoảng hồn tránh mặt đi, nói:
-Đừng có đùa cợt với tôi, tôi không có khả năng đó đâu.
Đường Hựu Đình im lặng một lúc, sau đó nhẹ nhàng tì trán mình lên trán Minh Vi, khẽ nói:
-Anh khôgn đùa đâu. Anh đã nghĩ suốt hơn hai tháng qua. Trước đây anh cũng từng nghĩ tới nó, nhưng lại sợ khi bắt đầu thì bản thân mình sẽ không kiểm soát được đến tận cùng. Còn bây giờ anh nghĩ thấu đáo hơn rồi. Đời người ngắn ngủi, phải sống ngay lập tức. Ai biết chắc được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì, thế nên không thể nào lãng phí thời gian ngày hôm nay.
Minh Vi cười cười, nhưng mắt lại ươn ướt. Lần này không phải vì vết thương trên da thịt, mà vì trái tim đau nhói. Cô bỗng cảm thấy mình vô cùng có lỗi với người đàn ông này. ANh vẫn luôn quan tâm chăm sóc đến cô, còn cô chưa bao giờ mở rộng lòng mình ra với anh. Cô không định nói với anh những chuyện xảy ra với mình trong quá khứ. Cô biết như vậy là không công bằng, cho nên vẫn luôn tìm cách né tránh anh.
-Anh, anh nghĩ kĩ rồi sao?
-Anh đã nghĩ kĩ rồi. Còn em thế nào? –Đường Hựu Đình nhìn Minh