Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342525

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2525 lượt.

. Nhận được kịch bản này hồi đầu năm, sau khi đọc xong Minh Vi đã thích ngay. Nhà đầu tư và đạo diễn cũng thử vai với rất nhiều nam diễn viên nhưng không thấy ai phù hợp, Minh Vi bèn đề cử Đường Hựu Đình.
Bên phía nhà sản xuất khi nghe nói tới ngôi sao lớn Đường Hựu Đình cũng rất hứng thú, song vẫn phải cân nhắc vì ngoại hình quá nổi bật của anh không thực sự phù hợp với một viên chức bình thường. Biết vậy, Đường Hựu Đình lập tức chấp nhận phối hợp tuyệt đối với chuyên gia tạo hình, không chỉ để râu mà còn mặc quần soóc, đi dép xỏ ngón. Ánh mắt anh cũng thay đổi, giống như bộ dạng một nhân viên kỹ thuật suốt ngày vùi đầu vào máy tính. Dù rằng vẫn đẹp trai hơn nhân vật nguyên mẫu trong kịch bản rất nhiều, nhưng như vậy có thể thu hút được đông đảo khán giả trẻ.
Duyệt hai nhân vật chính được chốt là Minh Vi và Đường Hựu Đình. Dự án làm phim đó được tiến hành gấp, chính thức bấm máy vào giữa mùa hè cùng năm.
Đến khi đi tới chỗ vắng bóng người, bọn họ mới dám dừng lại. Nước biển còn hơi ấm xô vào bàn chân, cát mềm phủ lấp trên chân. Những chiếc vỏ sò trắng nổi bật trên nền cát sẫm. Minh Vi cúi xuống nhặt, Đường Hựu Đình bất ngờ bế thốc cô lên từ phía sau.
Minh Vi kêu lên oai oái, tiếng cười tràn ngập niềm vui. Đường Hựu Đình bế cô xoay mấy vòng mới chịu bỏ xuống, sau đó co giò chạy. Minh Vi bị anh quay đến chóng cả mặt, lảo đảo một lúc mới xác định được phương hướng, bèn thở hổn hển đuổi theo.
Đường Hựu Đình vừa chạy vừa cười hỉ hả:
- Đến đây mà đuổi này! Đuổi anh đi này.
Minh Vi không nói được tiếng nào, cười tới mức không còn sức để chạy. Đường Hựu Đình thấy vậy bèn quay ngược lại, đến gần hỏi:
- Thế nào, em Lâm, tối nay ăn cua nhiều quá nên bây giờ không chạy nổi nữa à?
 Trong chuyện "Hồng lâu mộng", Giả Bảo Ngọc thường gọi Lâm Đại Ngọc là "Em Lâm".
Minh Vi lựa đúng thời cơ thò chân ra gạt, Đường Hựu Đình không để ý nên ngã lăn ra. Minh Vi cười vang, ngồi xuống người anh trêu chọc:
- Anh mới ăn nhiều ấy. Chạy xa rồi còn quay trở lại. Em chưa từng thấy ai ngốc đến vậy.
Đường Hựu Đình nhổm dậy lật ngược người ép Minh Vi xuống dưới.
Minh Vi sợ quá vội vàng đẩy anh ra:
- Anh liều thật! Anh xem đây là chỗ nào? Thanh thiên bạch nhật thế này mà anh dám đồi phong bại tục hả.
- Bây giờ nói câu này cũng muộn rồi, sư thái, sư thái hãy phục tùng bần đạo đi! - Đường Hựu Đình cắn vào má Minh Vi một cái, nhưng không ngờ lại được đầy mồm cát. Anh phun phì phì, còn Minh Vi vừa cười vừa lách người chui ra, sau đó kéo anh cùng dậy.
Hai người nắm tay nhau chậm rãi bước xuống mép nước. Ánh mặt trời cuối cùng cũng chìm hẳn xuống dưới làn nước mênh mông, mặt biển sẫm đen, chỉ còn những con sóng nhấp nhô phản chiếu ánh đèn hắt xuống từ trên bờ biển. Bọn họ cứ đi mãi cho tới khi nước ngập qua đầu gối.
Đường Hựu Đình đột nhiên hỏi:
- Nếu như anh không dừng lại, em có theo anh đi tiếp không?
Minh Vi nhìn ra ngoài biển, sau đó quay sang mỉm cười với anh:
- Em sẽ kéo anh lại, đưa anh quay vào bờ.
Trong bóng tối, đáy mắt cô lấp lánh những tia sáng nhỏ xíu, khiến đôi mắt sáng lên như hai vì sao nhỏ
Đường Hựu Đình ôm ngang eo Minh Vi, kéo cô lại gần mình. Cơ thể hai người gần như hòa vào làm một. Minh Vi đưa những ngón tay ướt nước biển lên khẽ chạm vào khuôn mặt người yêu rồi di chuyển theo những đường nét tinh tế của anh.
- Hựu Đình, em thích anh. - Giọng Minh Vi nghe mong manh trong tiếng sóng, nhưng lại vang lên hết sức rõ ràng trong tai Đường Hựu Đình. - Không phải vì anh là một ngôi sao lớn, vì anh là người nổi tiếng, mà chỉ vì anh là anh.
Đường Hựu Đình nhìn Minh Vi chăm chú:
- Em thích anh ở chỗ nào?
Minh Vi dí ngón tay trỏ vào trán anh:
- Thích những tính xấu của anh.
Sau đó lại chỉ vào mũi:
- Thích sự tự tin ngang tàng của anh.
Chỉ vào môi:
- Thích anh vừa đẹp trai lại vừa tình cảm...
Đường Hựu Đình cúi xuống hôn lên tay Minh Vi, sau đó đặt lên môi cô một nụ hôn.
Hai người bọn họ cứ đứng vậy trong làn nước biển, ôm hôn nhau. Những cơn sóng liên tục ập vào người cũng không thể dập tắt nhiệt tâm mỗi lúc một mãnh liệt hơn. Trên thế gian khi ấy dường như chỉ còn lại có mình bọn họ.
Cơ thể áp sát vào nhau như vậy nên Minh Vi lập tức nhận ra sự thay đổi của Đường Hựu Đình. Bọn họ thở hổn hển buông nhau ra, hai đôi mắt đều sáng lên lấp lánh trong bóng tối với đầy ham muốn dâng tràn.
Với tâm hồn của một người phụ nữ đã ba mươi tuổi, Minh Vi dĩ nhiên không ngỡ ngàng tới mức làm ra vẻ xấu hổ với chuyện này. Đường Hựu Đình là một người đàn ông bình thường, cô cũng là một người phụ nữ bình thường, việc trai gái lên giường với nhau chẳng phải bí ẩn gì mà nhân loại chưa giải được.
Con tim hai người vốn nhạy cảm nên lập tức hiểu ngay. Đường Hựu Đình kéo thẳng Minh Vi vào bờ, mặt Minh Vi nóng bừng bừng, cắn môi cười mà như không, để mặc anh lôi đi.
Hai người qua lại với nhau đã hơn ba tháng, anh chàng này vẫn luôn giữ gìn hết mực, tay chân không dám động chạm lung tung, hóa ra toàn vờ vịt hết. Bóc lớp vỏ bên ngoài ra thì bên trong cũ


XtGem Forum catalog