Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ảnh Hậu Tái Sinh

Ảnh Hậu Tái Sinh

Tác giả: Mi Bảo

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342486

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2486 lượt.

ổi dậy thì, hormone đàn ông mới bắt đầu bộc phát, dáng người cao lớn, các đường nét cũng rõ ràng hơn. Tính nết Đường Hựu Đình giống bố, tuổi trẻ ngang tàng, không sợ bất cứ điều gì, thường xuyên xảy ra những vụ đánh lộn mà một mình anh cầm tuýp sắt đánh lại cả bảy, tám nam sinh lớp lớn. Ở trường xác lập được ngôi vị bá vương, nhưng khi về nhà vẫn bị bố trói vào gốc cây quế trong sân dùng thắt lưng da đánh cho một trận tơi bời.
- Cái cây đó đây. – Đường Hựu Đình vỗ vỗ vào thân cây to bằng thùng nước. - Nhìn này, trên đó còn có ký hiệu đánh dấu chiều cao của anh nữa.
Đường Hựu Đình kéo Minh Vi đến đo thử rồi đứng đó cười với nhau. Đường Kính Quốc hiền từ đứng một bên nhìn hai con. Sau khi nghỉ hưu, càng ngày ông càng giống một người cha nhân hậu. Riêng điểm này đến cả bản thân Đường Hựu Đình cũng hết sức ngạc nhiên.
Khi Đường Hựu Đình xuống bếp giúp dì La chuẩn bị làm gà, Minh Vi theo Đường Kính Quốc vào thư phòng uống trà.
- Chuyện xảy ra với cháu lần trước Hựu Đình đã nói hết với ta. – Đường Kính Quốc nói giọng trầm trầm. - Ta vốn là người bảo thủ, hồi đầu cũng đã kịch liệt phản đối việc Hựu Đình đi theo lĩnh vực giải trí. Vì vậy mà mấy năm nay hai cha con cũng không có quan hệ gì. Thằng bé này vốn cao ngạo, người khác đều gọi nó là thiếu gia, là con quan, nhưng quả thực ta chưa từng giúp đỡ nó một chút nào để có được những thành công trong sự nghiệp như hiện nay. Hựu Đình nói cháu rất giống nó, tay không bắt giặc. Nó khen cháu rất nhiều, nên ta tin rằng cháu cũng là một cô gái tốt.
Minh Vi không biết những chuyện khúc mắc giữa hai cha con họ nên không dám nói lung tung, chỉ đáp:
- Cháu cũng cảm thấy việc gặp được Hựu Đình ở thế giới này là một may mắn lớn trong cuộc đời mình.
Diệp Mẫn mang một đĩa bánh điểm tâm lên, nói với Minh Vi:
- Anh Hựu Đình đối với chị khỏi phải nói nữa. Khi chị gặp sự cố, anh ấy đã chạy ngay về đây nhờ dượng giúp. Em biết anh ấy bao nhiêu năm rồi, chưa bao giờ thấy anh ấy lại hạ giọng cầu xin như vậy.
Minh Vi ngẩn người.
- Cháu vẫn chưa biết sao? – Đường Kính Quốc mỉm cười. – Tính Hựu Đình là như vậy, có rất nhiều chuyện nó luôn giấu kín trong lòng.
- Dượng, đó là vì anh Hựu Đình xấu hổ, ngượng ngùng không dám nói với bạn gái thôi. - Diệp Mẫn pha trò. - Tuy nhiên anh Hựu Đình thực sự là người tốt, đã yêu thương ai thì dốc hết ruột gan. Còn nhớ mối tình đầu của anh ấy, cô bé Hứa Tình Tình…
- Mày không nói nhiều thì chết à? – Đúng lúc đó Hựu Đình đi lên, gõ vào đầu Diệp Mẫn một cái. Diệp Mẫn cười ha ha rồi chạy biến.
Đường Kính Quốc hơi xúc động. Lâu lắm trong nhà không có tiếng cười vui vẻ thoải mái như vậy.
Đường Hựu Đình đưa Minh Vi đi một vòng quanh khu. Quầy tạp hóa anh thường ra mua đồ ăn vặt mỗi khi tan học về vẫn còn đó, chỉ có điều đã được sửa thành một siêu thị mini. Sân bóng rổ đã được trải một lớp mặt nền plastic, có một đám trẻ con đang chơi đùa. Cái cây hồi nhỏ anh cùng các bạn hay trèo vẫn đứng thẳng ngay bên lề sân vận động, mấy chú bé nghịch ngợm đang trèo lên trèo xuống. Một cô bé tết tóc đuôi sam chạy đến nhặt bóng, nhận ra Đường Hựu Đình bèn gọi:
- Anh Hựu Đình.
- Phải gọi là chú. – Đường Hựu Đình giả bộ nghiêm trang chỉnh lại.
Minh Vi cười, gõ cho Đường Hựu Đình một cái.
Trời tối dần, đám trẻ con lần lượt về nhà. Minh Vi và Đường Hựu Đình mỗi người ngồi trên một chiếc xích đu, nhìn mặt trời giống như lòng đỏ trứng gà đang đậu lại trên ngọn cây trụi lá.
Đường Hựu Đình đột nhiên nói:
- Em nói xem, nếu như chúng ta có con, sau này chúng nó có chơi ở đây không?
Trong khoảnh khắc, trái tim Minh Vi bỗng trở nên mềm nhũn.
- Có chứ. – Cô khẽ nói. – Con chúng ta chắc chắn sẽ là đứa trẻ xinh đẹp nhất trong đám trẻ con.
Đường Hựu Đình đưa tay sang nắm lấy tay Minh Vi, cùng cô đẩy chiếc xích đu.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, Đường Hựu Đình lấy máy ra xem, là một số lạ. Lúc này anh đang trong tâm trạng thoải mái nên dù là công ty bảo hiểm hay tiếp thị gì đó gọi tới, chắc cũng sẽ vui vẻ đáp lại vài câu.
- Là tôi đây. – Giọng nói của Tô Khả Tinh ngay lập tức khiến cho những cảnh sắc tươi đẹp xung quanh trở nên ảm đạm.
Thấy sắc mặt Đường Hựu Đình thay đổi, Minh Vi hỏi:
- Là ai thế?
Tô Khả Tinh cười nói:
- Hai người đang ở bên nhau hả. Thật có lỗi, đã làm phiền.
Đường Hựu Đình lạnh lùng nói:
- Cô có việc gì không?
- Tôi muốn gặp anh, anh đến chỗ tôi một lát.
Đường Hựu Đình không khách khí:
- Hôm nay tôi không có thời gian.
Minh Vi đã đoán được người gọi đến là ai, bèn cau mày hỏi:
- Cô ta lại định làm gì nữa thế?
- Không có gì. – Đường Hựu Đình an ủi Minh Vi rồi nói với Tô Khả Tinh. – Có chuyện gì tìm người quản lý của tôi nói đi.
Tô Khả Tinh im lặng một lát rồi buông thõng một câu:
- Tôi có thai rồi.
Đường Hựu Đình cảm thấy như cả một tảng tuyết trên cây vừa đổ ập xuống đầu, lạnh tới mức da anh tê dại, còn tim gần như ngừng đập.
Minh Vi còn đang lo lắng nhìn anh, trong điện thoại đã vang lên tiếng cười đắc ý của Tô Khả Tinh.
- Anh không đến gặp t


Snack's 1967