Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2451 lượt.
m. – Thầy Cố cũng bảo không có chuyện gì lớn lắm có thể giả quyết xong xuôi. Phải không thầy?
Cố Thành Quân có vẻ bị tác động bởi những lời nói dịu ngọt của Minh Vi, nhìn cô dịu dàng rồi gật đầu, cũng không thèm để ý đến Chân Tích.
Chân Tích ra sức chớp mắt để khẳng định không phải mình đang ngủ mơ:
- Đêm qua cô ngủ lại đây à?
Minh Vi giấu mặt sau chiếc cốc, đưa mắt nhìn Cố Thành Quân. Cố Thành Quân cười nói với Chân Tích:
- Em đã ăn sáng chưa? Ở đây vẫn còn khá nhiều cháo.
Chân Tích làm sao chịu được sự sỉ nhục này, giật phăng chiếc áo khoác rồi nói lạnh lùng:
- Em còn có việc, không quấy nhiễu thế giới của hai người nữa.
Nói xong cô ta liền gõ giày cồm cộp bỏ đi.
Khi đó Minh Vi mới ngẩng đầu lên, ánh mắt trở lại như bình thường. Cô bỏ chiếc cốc xuống, tuột khỏi chiếc ghế quầy bar:
- Thầy Cố, em nên về nhà rồi. Quần áo của em…
- Đưa đến cửa hàng giặt khô rôi. – Cố Thành Quân khẽ nở nụ cười tao nhã. – Em cứ ăn sáng đi đã, sau đó anh sẽ tìm cho em mấy bộ quần áo của vợ anh. Em không chê chứ?
Nụ cười và giọng nói của Cố Thành Quân có vẻ hơi kỳ quái khiến cho Minh Vi tạm thời không tính toán đến món nợ cũ nữa, bắt đầu chuyển sang phỏng đoán tình hình trước mắt. Minh Vi cô không phải người vô gia cư, vì sao Cố Thành Quân lại đưa cô về biệt thự của mình?
Cố Thành Quân tắt bếp một cách thành thạo:
- Cháo được rồi, em mang dưa đến đây giúp anh.
Minh Vi cúi người theo tiềm thức, mở cánh cửa tủ số 2 bên tay phải ra, lấy lọ dưa bên trong đó đưa cho Cố Thành Quân.
Cố Thành Quân nhìn cô cười nhạt.
Minh Vi chợt tuột tay làm rơi chiếc lọ xuống đất. Rất may Cố Thành Quân phản ứng nhanh nên đưa tay ra đỡ kịp.
- Nguy hiểm quá. Chiếc lọ này là do vợ anh mua trong cửa hàng đồ tuyển về, song lại dùng để muối dưa. Em xem có thú vị không? – Cố Thành Quân vặn nắp lọ, gắp một ít dưa lên đĩa.
Minh Vi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, tay hơi run lên. Thói quen của con người thật đáng sợ. Cô đã sống ở đây nhiều năm như vậy, một chiếc lọ ở đâu vẫn nhớ như in đến tận hôm nay.
Cô không biết liệu Cố Thành Quân đã nghi ngờ hay chưa, cũng không biết việc đó có phải do Cố Thành Quân cố tình thử cô hay không. Đêm hôm qua ngoài việc khóc ra, cô còn làm điều gì đó nữa, nếu không vì sao hôm nay thái độ của Cố Thành Quân lại kỳ quặc như vậy.
Minh Vi quay đầu sang nhìn quanh tầng một, bất giác thấy không thở nổi. Tất cả đồ dùng bài trí trong phòng khách vẫn giữ nguyên trong ký ức của cô, không hề suy chuyển. Duy chỉ có cây dừa nước đã cao lên khá nhiều, che đi quá nửa giá bày đồ cổ. Những bức ảnh trong khung vẫn nguyên, khuôn mặt quen thuộc vẫn đang cười vui vẻ, trông sinh động như một sự sống ngưng đọng lại trong hổ phách.
Minh Vi cảm thấy dường như từ trước đến nay cô chưa từng rời khỏi căn nhà này.
Một nỗi lo sợ lạnh ngắt bao trùm lấy toàn thân cô. Cố Thành Quân đã không còn bình thường nữa rồi. Anh đã biến nơi đây thành một nhà lưu niệm, để tưởng nhớ về người vợ mà anh hại chết. Anh đã điên rồi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng khách, Cố Thành Quân bỏ dở việc đang làm đi ra đó nghe máy. Nhân cơ hộ đó Minh Vi trở lên lầu. Hiện giờ vóc dáng cô cao gầy hơn khi trước nên áo khoác hồi đó chắc chắn vẫn mặc vừa. Cô lấy một chiếc áo khoác lông vũ mặc vào, quay người lại chuẩn bị đi thì trông thấy Cố Thành Quân đang đứng ở cửa phòng ngủ, đôi mắt sẫm đen nhìn cô chăm chú. Minh Vi hít phải một luồng hơi lạnh, suýt nữa kêu lên.
Nếu như việc Cố Thành Quân sắp làm là giết người chia nhỏ xác thì cô cũng không quá ngạc nhiên.
Thế nhưng trên khuôn mặt tuyệt đẹp đó lại hiện lên một vẻ thương nhớ:
- Chiếc áo này em mặc rất vừa.
Minh Vi toát mồ hôi, da đầu tê dại:
- Xin lỗi thầy, em không nên chạm vào di vật của vợ thầy. Em sẽ cởi chiếc áo này ra ngay.
- Chờ chút! – Cố Thành Quân sải bước đi nhanh đến, giữ tay Minh Vi lại. Minh Vi vội vàng lùi lại đằng sau cho đến khi lưng dựa vào tường.
- Đừng sợ, tôi không có ý trách em gì cả. – Cố Thành Quân mỉm cười, - Tôi còn định lấy mấy chiếc áo của cô ấy cho em mặc. Em cứ tự chọn đi, khi nào chọn xong thì xuống ăn sáng nhé.
Minh Vi không thể chịu được hơn nữa:
- Thầy Cố, nhưng đây là di vật của vợ thầy.
- Tôi biết rồi. Tôi nói không sao mà.
- Thầy… Có lẽ vợ thầy sẽ không vui.
- Vợ tôi đã mất được mấy năm rồi, em cũng biết mà. – Cố Thành Quân nhìn Minh Vi. – Kịch bản “Đôi giày đỏ” đó, em nói là do cô ấy tặng em đúng không?
Đôi giày đỏ….
Cảnh tượng đêm hôm qua vụt hiện lên trong đầu Minh Vi. Cô đã điên điên dại dại mắng nhiếc, còn đối tượng chính là Có Thành Quân. Cô còn kêu toáng lên “Tôi đã không còn là vợ anh nữa rồi, chuyện của tôi anh không quản lý được.”
Mặt Minh Vi mỗi lúc một trở nên nhợt nhạt. Cô chắp nối lại những hình ảnh ngắt quãng của tôi hôm qua. Cô nhớ ra mình đã chất vấn Cố Thành Quân thay lòng đổi dạ như thế nào, mắng chửi anh ta ra sao. Niềm vui sướng tràn trề khi được trút ra tất cả cũng quay lại với cô cùng ký ức vừa sống lại đó.
Minh Vi chầm chậm đi xuống cầu thang. Cố Thành