Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342413
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2413 lượt.
tòa nhà cao nhất thành phố, chỉ dành cho những ai có thẻ hội viên. Ngồi bên cửa sổ, có thể nhìn thấy những khu phố đông vui với lịch sử lâu đời nhất, mang nét đặc trưng nhất của thành phố này.
-Cố tình mới anh đến chỗ này, chắc không phải để uống rượu suông. –Cố Thành Quân đặt ly rượu xuống rồi nhìn người ngồi trước mặt mình khẽ mỉm cười.
Chân Tích lắc nhẹ chiếc ly làm sóng sánh chất lỏng đựng bên trong, giọng nói mềm mại uyển chuyển:
-Chẳng lẽ em không thể mời anh ra đây đơn giản chỉ là để ăn một bữa thôi hay sao? Đã bao lâu rồi hai chúng ta không ăn cơm cùng nhau? Đây là chỗ dành riêng cho hội viên, chúng ta cũng không sợ bị người thường trông thấy. Anh không cần thiết phải lo lắng như vậy.
-Anh không lo gì hết. –Cố Thành Quân nói. –Nếu việc chúng ta gặp nhau là quang minh chính đại, anh chẳng quan tâm đến việc bị ai trông thấy. Song Minh Vi mới mất, anh không muốn người khác vì thế mà cười nhạo cô ấy.
Nụ cười Chân Tích lập tức đông cứng lại.
-Anh cứ nhất thiết phải nhắc đến cô ta trong mỗi lần gặp em hay sao?
-sao lại không? –Cố Thành Quân cắn một miếng sườn. –Cô ấy là vợ anh, khi nói chuyện anh sao phải tránh nhắc tới cô ấy.
Chân Tích mất hứng, vứt bộ dao dĩa xuống sàn.
-Nhưng em không muốn nghe thấy tên cô ta.
Cố Thành Quân dừng lại, ngẩng đầu lên nhìn Chân Tích.
Bàn tay Chân Tích siết chiếc khăn ăn tới mức các khớp đều trắng bệch ra.
-Chúng ta đi đến được ngày hôm nay đâu có dễ dàng? Nếu không có cô ta, chúng ta sẽ không phải trải qua bao nhiêu khổ sở như vậy. Hẳn chúng ta đã lấy nhau, trở thành một đôi vợ chòng minh tinh được nhiều người ngưỡng mộ và chúc phúc. Thậm chí chũng ta đã có con từ lâu rồi. Thành Quân, em biết anh rất muốn có con.
-Anh thích có con. –Cố Thành Quân lại cúi đầu xuống. –Nhưng em nghĩ mọi việc đơn giản quá. Có Minh Vi, chúng ta mới có cuộc sống huy hoàng ngày hôm nay. Còn nếu không có cô ấy, chúng ta có thể thành công như ngày hôm nay không?
Sắc mặt Chân Tích trắng nhợt:
-Anh, anh xem trọng cô ta đến thế sao?
-Không phải anh xem trọng cô ấy, mà cô ấy thực sự quan trọng. –Cố Thành Quân nói một cách nghiêm túc. –Trong cuộc đời anh, Trương Minh Vi là người phụ nữ quan trọng nhất. Cô ấy đã làm thay đổi số phận của anh, về điểm này không thể nào phủ nhận được.
Chân Tích nhìn chằm chặp vào Cố Thành Quân, mãi lâu sau mới cười mỉa mai:
-Anh không cần tiếp tục diễn kịch trước mặt em như vậy. Giữa chúng ta không hề có bí mật mà, Thành Quân. Ngay từ khi bắt đầu, em đã là người hiểu anh nhất trên đời. Những lời yêu thương quang minh chính đại đó không cần phải nói cho em nghe đâu.
Cố Thành Quân nở một nụ cười nhạt. Anh chậm rãi ăn một miếng sườn, sau đó mới nói:
-Hôm nay em hẹn anh ra đây với vẻ nghiêm túc như vậy, anh cũng muốn nhân cơ hội này để nói rõ với em mấy việc.
-Cái gì? –Chân Tích hỏi lại với vẻ bất an.
Cố Thành Quân ngẩng đầu lên.
-Chân Tích chuyện giữa chúng ta đã kết thúc rồi.
Chân Tích nghe như có tiếng nổ oành bên tai, mãi sau mới nói ra lời:
-Anh muốn nói chia tay với em.
Cố Thành Quân nhấp một ngụm rượu.
-Chúng ta đã chia tay nhau từ tám năm trước rồi, Tiểu Tích.
Môi Chân Tích run run:
-Anh…đã rất nhiều năm rồi anh không còn gọi em là Tiểu Tích.
Cố Thành Quân dùng chiếc dĩa chọc vào đĩa sa lát.
-Hôm nay chúng ta ngồi đây không phải để nhớ về những chuyện xưa cũ.
Chân Tích cười nhạt:
-Đừng nói với em những lời cũ kiểu như “Chúng ta không thể nào quay lại được”! Năm đó anh muốn em đợi anh, em đã đợi, đến bây giờ anh lại nói sẽ kết thúc quan hệ với em? Cố Thành Quân, anh không cảm thấy làm người cũng phải có một chút lương tâm ư?
Cố Thành Quân bình thản trả lời:
-Ngày anh và Minh Vi kết hôn anh cũng đã nói với em một lần rồi, bảo em đừng đợi anh nữa.
-Anh nói không đợi thì em sẽ không đợi sao? –Giọng Chân Tích chợt trở nên nhọn hoắt.
Những vị khách ngồi xung quanh lần lượt quay đầu lại.
Cố Thành Quân xua tay tỏ ý ngăn tiếp viên trưởng của nhà hàng khi đó đang định đi tới rót thêm rượu vào ly cho Chân Tích.
-Chân Tích, tình cảm em dành cho anh, giờ đây đúng là anh không có cách nào báo đáp lại. Chúng ta từng có một quá khứ trong sáng và tươi đẹp, nhưng giữa chúng ta đã có quá nhiều chuyện. Quả thực chúng ta đã không có cách nào quay lại được nữa.
Chân Tích ngồi thần ra, thấp giọng nói:
-Hồi đó anh đã từng nói với em, anh đã thề với em rằng anh sẽ không bao giờ yêu cô ta.
Cố Thành Quân trở nên trầm mặc.
Chân Tích nhìn vào anh trối chết:
-Anh đã yêu cô ta thật lòng đúng không? Anh đã thực sự cảm động đúng không? Anh đã nhận ra điều đó từ khi nào? Trước hay sau khi cô ta chết?
Chiếc dao trên tay Cố Thành Quân miết xuống chiếc đĩa ăn tạo nên một âm thanh chói tai.
Chân Tích bắt đầu cười giễu cợt:
-Sau khi chết, có đúng không, đúng không? Khi người đã chết rồi, anh mới nhận ra những điểm tốt của cô ta. Bất kể trước đây cô ta có làm những chuyện quá đáng, tất cả cũng tiêu tan đi cùng cái chết của cô ta. Từ lúc đó trở đi, anh chỉ nhớ rằng cô ta