Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.
đã chết tốt đẹp biết bao, còn quên đi hết những chuyện cô ta đã dùng thủ đoạn bỉ ổi xấu xa nào để chia rẽ chúng ta ngày trước!
Cố Thành Quân đặt dao dĩa xuống, cầm khăn ăn lên lau miệng.
-Người sống làm sao so với người chết? –Chân Tích tiếp tục mỉa mai. –Người sống sẽ phạm sai lầm, còn người chết sẽ được tô vẽ, làm đẹp không ngừng trong kí ức của anh, tới khi trở nên hoàn hảo không tỳ vết, Trương Minh Vi nhiệt tình thẳng thắn, Trương Minh Vi có tình yêu sâu sắc với anh. . .
-Chân Tích. –Cố Thành Quân nhướn mày lên nhìn, trên khóe môi loáng thoáng có nét cười nhưng giọng nói lạnh như băng. –Đừng có dùng giọng điệu ấy để nhắc đến Minh Vi, như vậy hơi xấc láo với cô ấy.
Sống lưng Chân Tích lạnh toát, lời đang nói bỗng tắc nghẹn lại giữa chừng, cuối cùng bất lực cười cay đắng:
-Em đã sớm biết thế nào cũng có ngày này. Song em vẫn ngốc nghếch đến vậy, cố tin mà không chịu tỉnh ngộ, sau khi tốt nghiệp lại còn đầu quân cho Vĩnh Thành, vẫn bám theo từng bước chân anh cho đến bây giờ.
Cố Thành Quân chỉ nói một câu đơn giản:
-Đây không phải là lỗi của bất kì ai.
Chân Tích cười khẩy:
-Anh nói nghe nhẹ nhàng thế. Chẳng phải hai chúng ta là người hiểu rõ nhất tại sao Minh Vi lại chết hay sao?
-Đừng có làm như chính chúng ta là người hại chết cô ấy. –Cố Thành Quân nghiêm giọng nói. –Cái chết của cô ấy chỉ là một sự cố.
-Thế ư? –Chân Tích khoanh tay ngồi tựa lưng vào sa lông. –Cô ta yếu đuối quá, mới biết có tí tẹo thế thôi đã tức chết rồi. Nếu như cô ta còn sống, biết hết mọi chuyện thì anh nói xem, cô ta sẽ thế nào? Hoặc nếu các cơ quan truyền thông biết, sẽ như thế nào?
Cố Thành Quân cuối cùng cũng đặt dao dĩa trong tay xuống.
-Cái gọi là hết mọi chuyện đó em cũng có một phần đấy Chân Tích.
-Vậy có vấn đề gì? –Chân Tích liền hất cằm lên. –Nếu không phải vì anh thì bao nhiêu năm qua em đã vì ai? Tình yêu này rốt cuộc là gì đây?
Cố Thành Quân nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy vẻ mê muội của Chân Tích.
-Thực sự em định làm gì? Bất chấp cả chính danh dự và tiền đồ của bản thân để cho thiên hạ biết hết mọi chuyện sao?
-Đương nhiên em không muốn thế rồi. –Chân Tích rút khăn ăn ra, khẽ lau miệng. –Tuy nhiên, Cố Thành Quân, anh đừng mơ tưởng rằng như vậy đã xong với em. Chân Tích này không phải tấm thảm để anh giẫm lên, lau chán rồi thấy bẩn thỉu thì vứt toẹt đi. Anh là của em, mãi mãi là của em. Ngay cả Minh Vi còn sống cũng không cướp nổi anh, thì chết rồi càng không thể cướp được. Nếu như anh muốn xóa sạch mọi mối quan hệ với em, em sẵn lòng cũng chết với anh.
Thấy Cố Thành Quân tỏ ra giận giữ nhưng vẫn cố kiềm lại, Chân Tích trong bụng cười hả hê:
-Còn nữa, Hứa Nhã Văn nhất quyết không chịu để kịch bản đó cho em, em cũng không thèm so đo với cô ta nữa. Hiện giờ em đã nhắm vào một vai nữ chính trong bộ phim truyền hình khác, anh phải dành nó cho em.
-Bộ phim nào?
-Là bộ phim anh sắp đóng vai chính, “Cố viên xuân thu”. Chân Tích cầm túi đứng dậy. –Tốt nhất là để em giành được giải Mẫu đơn nhờ vai này. Em vẫn còn thiếu giải mẫu đơn, anh cũng biết rồi.
Nói xong, Chân Tích bước đi uốn éo rời khỏi nhà hàng, để lại những ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ và cả ghen tị ở phía sau.
Cố Thành Quân bỏ khăn ăn xuống, cầm ly rượu lên uống cạn.
Rời khỏi nhà hàng, ngồi trong xe, Cố Thành Quân nghĩ tới căn nhà trống trải lạnh lẽo nên lái xe trở lại công ty.
Sắp đến cuối năm, để chuẩn bị cho buổi hòa nhạc mừng năm mới của gia tộc Vĩnh Thành nên các nhân viên vẫn ở lại công ty làm việc dù đã hết giờ chiều. Bên phía khu lớp học và phòng tập dành cho thực tập sinh cũng còn sáng đèn, các nghệ sỹ sẽ biểu diễn trong nhạc hội đang tích cực luyện tập thêm.
Trên bàn làm việc của Cố Thành Quân có một tập hồ sơ, đó là kế hoạch truyền thông cho single mới của Đường Hựu Đình mà thư kí để lại trước khi ra về. Bên trong đính kèm một đĩa DVD, khi đó Cố Thành Quân mới nhớ ra MV của Đường Hựu Đình đã quay xong.
Tự pha lấy một cốc trà Phổ Nhị, Cố Thành Quân nhét chiếc đĩa vào đầu DVD, sau đó bật chiếc màn hình tinh thể lỏng lớn treo trên tường.
Sau logo và thông báo bản quyền của công ty, tiếng gui-ta nhẹ nhàng vang lên.
Đây là lần đầu tiên Cố Thành Quân nghe bài hát này. Anh gật đầu với vẻ tán thưởng, rồi ngồi xuống sa-lông.
Vì phần xử lý hậu kì trên máy tính được đầu tư một khoản tiền lớn nên hiệu quả của MV này đã vượt xa so với những MV có mức vốn ít hơn lúc trước. Cảnh tượng như trong miền cổ tích trông thực sự sống động, khu rừng rậm mà nhân vật nam chính đi qua được dựng không kém gì so với khu rừng trong siêu phẩm “Avatar”. Vì bám theo lời bài hát nên các tình tiết trong MV đầy ý vị tuyệt vời.
Cố Thành Quân cúi xuống nhấp một hớp trà, khi ngẩng đầu lên đã thấy khuôn mặt quen thuộc đó hiện trên màn hình.
Dưới ánh sáng của vầng trăng chiếu rọi, mặt biển gợn lên những lớp sóng dập dềnh. Mỹ nhân ngư bé nhỏ ngồi trên tảng đá bên bờ biển chải mái tóc dài. Chiếc đuôi cá còn đẹp hơn cả ánh trăng chốc chốc lại quẫy nhẹ trên mặt nước.
Tiếng bước chân người đang đi tới kh