Tác giả: Mi Bảo
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342441
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2441 lượt.
ng:
-Cảnh này quay nhiều lần như vậy rồi chẳng lẽ không dùng được đúp nào hay sao?
Đạo diễn bị ánh mắt đầy uy hiếp của Đường Hựu Đình đóng chặt lại, gật đầu một cách tù mù.
Đường Hựu Đình lại quay sang nhìn Minh Vi đang đờ đẫn cả ra.
-Tôi đưa người này đi trước.
Nói rồi không đợi những người xung quanh phản ứng, Đường Hựu Đình đã kéo Minh Vi đi khỏi trường quay.
Bạn thân của Minh Vi, Hứa Nhã Vân là một nhà biên kịch, hồi mới vào nghề cũng viết không ít những kịch bản phim truyền hình về chuyện luân lý gia đình hay si mê thần tượng của lớp thanh niên như các nhà biên kịch khác. Cảnh tượng thường thấy nhất trong các bộ phim này là nhân vật nam chính nắm lấy tay nhân vật nữ chính rồi kéo cô đi, sau đó đưa đến những nơi như tầng thượng tòa nhà, bờ biển hay công viên, … rồi cãi nhau, tâm sự, hoặc ôm hôn.
Nên khi Đường Hựu Đình nắm tay kéo đi, Minh Vi không khỏi nghĩ đến một kịch bản của Hứa Nhã Vân, thầm tính rằng, đợi đến lúc Đường Hựu Đình bỏ tay mình ra, sẽ nói một câu thoại gì chấn động một chút.
Nhưng tính toán cũng chỉ là tính toán, không ngờ Đường Hựu Đình lại kéo cô đến cửa nhà vệ sinh rồi đứng yên ở đó.
Nhà vệ sinh của trường quay ngoài trời dĩ nhiên không thể sánh với nhà vệ sinh trong khách sạn năm sao. Chỗ bọn họ đứng chỉ cách bồn cầu chừng một trăm mét, thậm chí còn ngửi thấy mùi nồng nồng trong đó.
Mặt Minh Vi xám xịt lại.
-Anh không tìm được chỗ nào khác để cãi cọ với tôi sao?
-Cô tưởng chúng ta đang ở trong phim thần tượng chắc? –Đường Hựu Đình vừa mở miệng đã độp luôn.
Minh Vi cười tức tối.
-Được, anh được lắm. có chuyện gì mau nói đi, nếu không có gì thì tôi đi trước. tôi còn phải ra quay nữa.
-Quay lại để cho Chân Tích đánh tiếp à?
Minh Vi nhìn Đường Hựu Đình dở khóc dở cười.
-Anh mới lần đầu tiên bước chân vào nghề này hay sao? Cái quy tắc của nghề này, chẳng lẽ hôm nay anh mới thấy lần đầu tiên? Đừng nói là Chân Tích mượn cớ để tát tôi, nếu như cô ta đánh tôi thật, tôi cũng đều phải chịu. anh có thể trở thành anh hung, nhưg tôi phải quay lại tiếp tục gánh tội. Cho nên lần sau, nếu anh định chơi trội thì hãy nghĩ giùm người khác về hậu quả một chút
Đường Hựu Đình cũng tỏ ra giận dữ.
-Tôi giúp cô mà cô còn trách ngược lại tôi lắm chuyện sao?
-Là anh đang giúp tôi? –Minh Vi không khách sáo. –Cố Thành Quân vẫn còn đang ở đó, làm gì đã đến lượt anh xuất hiện giúp tôi? Lẽ nào anh làm như vậy thì lần sau Chân Tích sẽ không gây khó cho tôi nữa? Chỉ sợ rằng hôm nay cô ta mất mặt như vậy, sau này sẽ càng trở nên khủng khiếp hơn.
-Lẽ nào cô cứ để mặc cho cô ta ức hiếp? –Đường Hựu Đình cười nhạt. –Mấy câu thoại sau này của cô có khác gì ném trứng thối vào mặt cô ta, tôi thấy đến cả Cố Thành Quân còn sốc nữa kia. Cô miệng cười nhưng có dao giấu bên trong, khẩu phật tâm xà, cô lại chịu bị ức hiếp không đấy?
Đoạn diễn xuất vừa rồi quả khiến Minh Vi mở mày mở mặt, nhất là dáng vẻ kinh hoàng của hai người đó, trông sống động hệt như nhìn thấy hồn ma.
Minh Vi muốn cho mình thoải mái hơn một chút.
-Anh đã biết là tôi sẽ không để mình bị ức hiếp không rồi, vậy cần gì phải xuất đầu lộ diện cứu tôi. Cố Thành Quân còn chẳng nói một lời.
-Anh ta có thể nhẫn nhịn được với Chân Tích, tôi sao phải làm thế? –Đường Hựu Đình nối khinh khỉnh. –Tôi không phải Giám đốc cưng chiều ngôi sao lớn.
-Phải. –Minh Vi cười giễu. –Đường thiếu gia là ngôi sao lớn, sao còn phải cưng chiều người khác nữa.
Khi cười chạm đến vết đau trên má, Minh Vi không khỏi cau mày.
-Để tôi xem nào. –Đường Hựu Đình đưa tay ra nâng cằm Minh Vi lên, sau đó ghé sát vào má trái của cô.
Mùi nước hoa dịu dịu trên cơ thể người đàn ông trẻ tuổi phảng phất ngay trước mũi Minh Vi. Hai khuôn mặt ở quá gần nhau, cô có thể nhìn rõ hàng lông mày rậm của Đường Hựu Đình, còn cả một nốt ruồi nhỏ xíu ngay cạnh trán.
Da mặt Đường Hựu Đình nhẵn mịn, trắng sạch một cách tự nhiên không dễ bị bắt nắng. việc chăm sóc ngoại hình chắc chắn chỉ một phần, còn chủ yếu có lẽ là yếu tố di truyền. các fan hâm mộ đều loáng thoáng biết mẹ Đường Hựu Đình là một người rất đẹp, song tiếc rằng đã qua đời khi còn trẻ.
Minh Vi nhìn cặp lông mày rậm và sống mũi thẳng tắp của Đường Hựu Đình, trong lòng không khỏi than thở, con người này quả thực đẹp tới mức hoàn hảo, hệt như một bức tượng điêu khắc được Thượng đế chú tâm tạo nên. Trong giới giải trí có biết bao người đẹp, song đó là vẻ đẹp theo khuôn mẫu chung. Riêng Đường Hựu Đình lại có vẻ đẹp rất khác biệt. nếu cả trăm người đứng chung một chỗ, người ta có thể tìm ra Đường Hựu Đình ngay lập tức khi mới chỉ nhìn qua.
Minh Vi còn phát hiện ra rằng khi Đường Hựu Đình tỏ ra chăm chú, môi anh sẽ hơi mím lại. động tác nhỏ này hết sức đáng yêu.
Cô không thể không bật cười, lại một cơn đau dội lên ở má.
-Cười ngốc ngếch cái gì chứ? –Đường Hựu Đình nói với vẻ không vui. –Mặt cô như thế này không ổn đâu. Nếu ngày mai muốn quay tiếp thì bôi ít thuốc vào.
-Tôi biết rồi. tôi sẽ baỏ trợ lý đi mua thuốc. –Minh Vi nghĩ ngợi sau đó bổ sung. –Cảm ơn anh.<