Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342361

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2361 lượt.

phát ra những tia sáng màu xanh thẫm. Nhìn thấy đèn báo của máy fax đặt bên canh, Cận Vĩ chợt thấy tim mình đập dồn dập, cậu bước tiếp về phía trước.
Tờ fax vẫn còn hơi ấm, chứng tỏ việc gửi fax vừa xong cách đây không lâu. Cầm tờ fax lên xem, Cận Vĩ thấy ở góc trái của tờ giấy A4 chỉ có hai từ đơn tiếng nước ngoài ngắn gọn nhưng ít gặp "Nuevo Leon".
Hình như là tên địa danh, Cận Vĩ không dám khẳng định, bởi thậm chí cậu không biết đó là chữ viết của nước nào.
Đúng lúc Cận Vĩ lấy di động ra định lưu lại thông tin thì đột nhiên cậu nghe thấy tiếng bước chân lên cầu thang. Tiếng động ấy hoàn toàn không giống tiếng bước chân của Phương Thần.
Thư phòng là gian thứ nhất của tầng hai nên không có chỗ nào để trốn nữa. Cận Vĩ hoảng hốt nhìn xung quanh, cậu vội vàng cầm lấy điện thoại và lách mình trốn trong một cánh cửa nhỏ ở gần đó.
Sau khi núp vào bên trong, Cận Vĩ mới phát hiện ra nơi này giống như một phòng họp nhỏ. Dưới ánh sáng lò mờ, cậu có thể nhìn thấy ở đây bàn ghế được bày biện đầy đủ.
Lúc này Cận Vĩ không còn tâm trí để ý đến cảnh vật xung quanh. Sau khi xác định giữa gian phòng nhỏ này chỉ có duy nhất một lối thông sang thư phòng, Cận Vĩ cố trấn tĩnh, đứng nép sau cánh cửa và chăm chú lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài.
Nhưng cậu không nghe thấy gì, có lẽ do thiết bị cách âm của cánh cửa quá tốt. Mặc dù đã nín thở lắng nghe nhưng cậu vẫn không có cách nào biết được tình hình ở bên ngoài ra sao.
Thời gian lúc đó như ngừng trôi, từng giây từng phút như ngưng lại, giống như dòng máu đang đông cứng trong cơ thể Cận Vĩ, chảy rất chậm và khó khăn.
Có thể người vừa lên gác không vào thư phòng? Có thể là Phương Thần hoặc thuộc hạ của Hàn Duệ.
Cận Vĩ cảm giác có chút gì đó hồi hộp bất an, phán đoán ra rất nhiều khả năng để thoát thân.
Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa trước mắt Cận Vĩ bỗng nhiên bị kéo ra. Trong phút chốc ánh sáng chiếu vào làm chói hai mắt của Cận Vĩ.
Có nằm mơ Phương Thần cũng không nghĩ là sẽ bắt gặp cảnh tượng này.
Khi Phương Thần mang nước hoa quả từ trong bếp đi ra thì bỗng nhìn thấy hai người đàn ông bắt Cận Vĩ tống vào ô tô. Phương Thần thậm chí còn chưa kịp ngăn cản thì chiếc ô tô đã lao vụt đi.
Phương Thần sững người lại. Ngay lập tức cô chạy đến trước mặt Hàn Duệ và hỏi:
"Anh đã làm gì Cận Vĩ vậy?".
Hàn Duệ đứng sau bàn làm việc, thân hình thon dài của anh dựa sát vào bàn, bóng của anh hiện mờ mờ trên cánh cửa sổ.
Hàn Duệ hơi cúi đầu ngắm nhìn viên đá quý màu xanh biếc trên tay, tay kia lướt nhẹ qua viên đá quý, đầu vẫn không ngẩng lên, đáp: "Anh đưa cậu ta đến một chỗ khác, chắc cậu ta cần phải ở đấy mấy hôm".
"Như thế nghĩa là sao? Tại sao lại như vậy?", Phương Thần cảm thấy đầu như có một tiếng nổ, không kịp có phản ứng gì.
Hàn Duệ ngẩng đầu lên, trả lời Phương Thần với ánh mắt sắc lạnh: "Đây cũng là điều mà anh muốn hỏi, rốt cuộc cậu ta là ai mà lại dám xem trộm đồ của anh ở trong thư phòng?".
Phương Thần nhíu mày lại, vẫn không hiểu chuyện gì cả: "Cậu ấy xem trộm của anh cái gì cơ?".
"Bản fax", Hàn Duệ kiên nhẫn giải thích cho Phương Thần. "Nói chính xác ra thì đó là địa chỉ giao dịch của một vụ làm ăn". Cầm chiếc điện thoại di động của Cận Vĩ đặt trên bàn, Hàn Duệ ngắm một lúc rồi nói: "Cậu ta đã định lưu địa chỉ đó vào chiếc điện thoại này. Không biết cậu ta làm việc ấy nhằm mục đích gì, nhưng anh không thể để cậu ta truyền tin này đi, do vậy đành để cậu ta nghỉ ngơi hai ngày ở một nơi an toàn. Đợi vụ làm ăn của anh giải quyết xong thì sẽ trả tự do cho cậu ta".
Phương Thần sững sờ, cô không nghĩ rằng Cận Vĩ sẽ làm việc đó. Một lúc lâu sau cô mới nói: "Không thể có chuyện như vậy"
"Tin hay không thì tùy em", Hàn Duệ cũng chẳng hề để tâm xem Phương Thần có tin chuyện đó không nữa.
"Do vậy các anh đã đánh cậu ấy ngất đi rồi nhốt lại?" Phương Thần lắc đầu nói với giọng nghiêm túc "Anh không có quyền làm như vậy".
Phương Thần vừa dứt lời thì Hàn Duệ đã nhướng mày lên hỏi; "Lẽ nào em muốn cứu cậu ta?"
"Hãy nói cho em biết anh nhốt cậu ấy ở đâu? Chỉ còn một tuần nữa là cậu ấy phải nhập học rồi, anh có biết không hả?!".
"Việc đó có can hệ gì đến anh chứ? Mà cũng đâu có liên quan đến em! Đừng có trách là anh không nhắc nhở em trước và cũng đừng cố can thiệp vào chuyện này, nếu không thì.. ", Hàn Duệ đột nhiên ngừng nói, ánh mắt càng thâm hơn.
"Nếu không thì sao chứ?", Phương Thần tức tối nói.
Ánh mắt của Hàn Duệ đột nhiên tối sầm lại, anh nhìn Phương Thần, nét mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, rồi chậm rãi nói rõ từng từ một với giọng mà Phương Thần chưa từng nghe thấy bao giò: "Nếu không thì em phải tự gánh lấy hậu quả".
Nói xong, Hàn Duệ liền đi qua mặt của Phương Thần và bước thẳng ra khỏi thư phòng.
Từ trước đến nay, chưa bao giờ Hàn Duệ lại nói với cô bằng giọng lạnh lùng như vậy.
Ít nhất thì từ khi cô trở về lần này, Hàn Duệ dường như đã cố tỏ ra yêu chiều, rộng lượng đối với Phương Thần.
Nhưng sau việc này, Phương Thần phát hiện ra rằng, thực ra mọi thứ lại không như vậy.
Phương Thần k