XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342367

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2367 lượt.

hông thể không thừa nhận rằng, giờ phút ấy cô đã bị Hàn Duệ làm cho thấy sợ, dường như cô đã gặp một Hàn Duệ hoàn toàn khác lạ.
Nói cách chính xác thì đó là một Hàn Duệ chân thật hơn.
Nhưng cũng chính vì vậy thì tại sao Cận Vĩ lại bị lôi vào cuộc?
Bất chấp lời cảnh cáo của Hàn Duệ, Phương Thần vẫn bí mật đi dò la tin tức về Cận Vĩ từ người khác, nhưng không thu được gì.
Phương Thần nghĩ, dù cho Cận Vĩ muốn xem trộm tài liệu làm ăn của Hàn Duệ vì bất cứ lý do gì, cô cũng phải tìm cách cứu Cận Vĩ ra đã.
Bởi cô không tin sự việc lại chỉ đơn giản như vậy, không tiCận Vĩ chỉ bị bắt giam không thôi.
Để ép Cận Vĩ nói ra điều muốn biết, Hàn Duệ có rất nhiều biện pháp.
Không hiểu sao lúc đó Phương Thần đột nhiên lại nhớ đến giọng nói cô nghe được từ cuộn băng ghi âm của Jonathan - giọng ra lệnh lạnh lùng không chút tình cảm, khiến người ta kinh hoàng khiếp sợ.
Mạng người trong con mắt của Hàn Duệ có lẽ chỉ như cỏ rác.
Cuối cùng vào một buổi chiều hai ngày sau đó, sau khi tan ca từ cơ quan đi ra, Phương Thần vô tình nghe được tiếng A Thiên đang đứng ở cửa xe ô tô nói chuyện điện thoại. Phương Thần đứng yên tại chỗ, một lúc sau cô mới đi đến vỗ vai A Thiên coi như không có chuyện gì xảy ra.
A Thiên giật mình, vội cất điện thoại đi và quay người lại cười hì hì nói: "Anh Hàn Duệ có việc bận mấy hôm, nên bảo em đến đón chị".
"Vậy chúng ta đi thôi", Phương Thần gật đầu rồi lên xe.
Đêm hôm đó, khi Cận Vĩ đang ngủ mơ màng thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra.
Vì vẫn còn trong cơn ngái ngủ, Cận Vĩ cố hết sức nhìn qua màn đêm để xem người đó là ai. Khi nhận ra đó là Phương Thần, Cận Vĩ mới sửng sốt kêu lên: "Chị Phương Thần!...".
Phương Thần nhanh chóng tiến đến bên giường, đỡ Cận Vĩ đứng dậy, nói "Chúng ta đi".
Phương Thần không kịp xem xem Cận Vĩ có bị làm sao không, đến khi đi được hai bước cô mới nhận ra Cận Vĩ không tự đi được nên đành dừng lại.
Suốt hai ngày không được ăn uống gì, giờ đây hai chân của Cận Vĩ mềm nhũn xuống, giọng nói khản đặc, khi đứng lên thấy đầu óc quay cuồng, cậu liền vịn vào tường rồi ngồi sụp xuống sàn nhà.
"Chúng đánh em à?".
Cận Vĩ lắc đầu, chỉ hỏi: "Làm sao chị đến đây được?".
"Đi khỏi đây đã ri hãy nói", Phương Thần hơi khom lưng xuống, hỏi: "Em đi được không?".
Cận Vĩ cắn răng gật gật đầu, gắng gượng đứng lên.
Phương Thần hỏi tiếp: "Tại sao em lại làm như vậy?".
"Tại sao lại làm như vậy?", câu này Cận Vĩ đã bị hỏi không biết bao nhiêu lần trong hai ngày qua.
Vì chính nghĩa? Hay vì nhất thời không giữ được bình tĩnh? Hay do cái chết thảm của chị gái khiến Cận Vĩ không sao nguôi ngoai được, nên cậu không muốn bỏ qua bất cứ cơ hội nào có thể trừng trị Hàn Duệ?
Lần trước khi hỏi cung, Cận Vĩ biết được sắp tới Hàn Duệ sẽ có một vụ mua bán lớn liên quan đến hàng cấm. Đây là cơ hội cậu không thể bỏ qua.
Trong hai ngày qua dù bị tra hỏi thế nào, nhưng Cận Vĩ vẫn cắn răng chịu đựng không nói nửa lời.
Dù bị bỏ đói nhưng Cận Vĩ vẫn không không chịu thỏa hiệp với bọn họ.
Khoảng mười lăm phút trước khi Phương Thần xuất hiện, Cận Vĩ còn cảm thấy cần phải tự khen mình vì cho đến lúc đó cậu vẫn kiên định, không nói ra điều gi.
Nơi giam Cận Vĩ là một gian phòng nhỏ trong hầm rượu, nằm dưới tầng ngầm của quầy rượu.
Dưới ánh sáng của ngọn nến, đột nhiên Hàn Duệ xuất hiện. Bóng cao dỏng của anh ta trông giống như một con ma xuất hiện làm Phương Thần giật mình.
Nét mặt Hàn Duệ trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm dường báo trước một trận dông tố sắp xảy ra.
Nhìn sắc mặt nhợt nhạt của Phương Thần, anh hỏi rành rọt từng từ một "Em đến đây làm gì?".
Trái tim trong lồng ngực của Phương Thần đập thình thịch, cô biết đã làm Hàn Duệ rất tức giận. Hít một hơi thật sâu, Phương Thần trả lời: "Em cần đưa Cận Vĩ đi khỏi đây".
"Không thể
"Anh nên biết rằng việc bắt giam Cận Vĩ là vi phạm pháp luật".
"Em muốn nói chuyện pháp luật với tôi sao?". Từ đôi môi mỏng của Hàn Duệ bỗng thốt ra một điệu cười chế nhạo. Anh nhìn hai bàn tay đang nắm chặt của Phương Thần và Cận Vĩ, nói: "Bây giờ em hãy đi theo tôi".
"Em không đi!"
Dưòng như khẩu khí của Phương Thần quá cương quyết khiến cho mấy người đứng sau Hàn Duệ đều lên tiếng can ngăn để giảm bớt sự căng thẳng.
Bất cứ ai có mặt lúc đó đều có thể nhận ra Hàn Duệ đang rất giận, sự việc đã vậy rồi mà Phương Thần lại còn dám khiêu khích anh!
Quả nhiên nét mặt của Hàn Duệ đang dần biến sắc.
Không thèm nói câu nào, anh ta tiến đến túm lấy cánh tay của Phương Thần lôi cô đi một cách thô bạo.
"Anh làm gì vậy?!", Phương Thần phản kháng lại bằng giọng nghiêm nghị.
Hàn Duệ mím chặt môi, không thèm để ý đến sự vùng vẫy của Phương Thần, lôi cô đi đầu không quay lại.
Hàn Duệ thô bạo đạp tung cửa phòng ngủ ra, Phương Thần lảo đảo bước vào trong, ngay sau đó cô bị một sức mạnh tàn nhẫn quẳng lên giường.
Phương Thần cố gắng vùng vẫy, khiến đồ đạc rơi tung tóe khắp nhà, cô tức giận nhìn Hàn Duệ: "Rốt cuộc anh muốn thế nào?!".
Giọng nói của Hàn Duệ lạnh tanh: "Đây chính là điều tôi mu