Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2535 lượt.
ới anh.
Sau khi ăn cơm xong, trước khi Cận Vĩ chào tạm biệt và ra về, Phương Thần nói: "Em cũng sắp phải nhập học rồi, ngày mai chúng ta gặp nhau, có gì không hiểu em cứ mang theo để cùng thảo luận, được chứ?".
Tất nhiên là Cận Vĩ thấy không có vấn đề gì.
Khi hai chị em đang thống nhất địa điểm gặp mặt, đột nhiên Hàn Duệ lên tiếng: "Hãy để Cận Vĩ ngày mai đến đây đi".
Phương Thần sững người, còn Cận Vĩ thì lại lập tức gật đầu tỏ vẻ đồng ý, "Cũng phải. Chị Phương chưa khỏe hẳn, không nên đi lại nhiều cho phiền phức. Ngày mai em sẽ mang tài liệu đến".
"Chị đã khỏe rồi mà." Phương Thần cảm thấy rất khó hiểu, không biết hai người này nghĩ gì nữa, bệnh viêm dạ dày cấp tính có đáng sợ thế không? Huống chi, ngoài chút bệnh đó ra, cô rất bình thường.
Nhưng sự phản đối của cô không có hiệu quả, trước cái nhìn của hai người, dường như cô trở thành một người trong suốt, ngay cả đến chuyện xe đưa đón Cận Vĩ cũng được sắp xếp nhanh chóng.
Cô đành bất lực tiễn Cận Vĩ ra về, đến trước cửa, Cận Vĩ còn cười hì hì, nói: "Anh ấy rất quan tâm đến chị. Chị Phương, thế thì ngày mai chị em mình gặp lại nhé!".
Khi cô quay trở vào bên trong thì đã không thấy bóng dáng Hàn Duệ ở phòng khách nữa.
Một thuộc hạ đưa tay chị lên gác: "Đại ca bảo em nhắc chị uống thuốc", rồi sau đó hạ thấp giọng, "Xem ra, tâm trạng của đại ca không được tốt lắm".
Vừa rồi vẫn rất bình thường cơ mà? Phương Thần không biết nên trả lời thế nào, vì cô không sao nghĩ ra, trạng thái tình thần của một người sao lại có thể thay đổi nhanh đến thế?
Hoặc nói một cách khác, sao một người lại có thể giấu trạng thái tinh thần và tình cảm của mình giỏi đến như vậy?
Hôm sau, Cận Vĩ dậy từ rất sớm.
Cậu bỏ thói quen chạy thể dục mà đứng bên cửa sổ lặng lẽ đứng nhìn bầu trời đang sáng dần bên ngoài cửa sổ.
Thời gian nhập học đã vào giai đoạn nước rút.
Khi Cận Tuệ mất, cậu thực sự đã nghĩ rằng cuộc đời mình sẽ thay đổi từ đây, không còn theo dự tính như trước.
Nhưng sự thực không đến nỗi tồi tệ như vậy.
Hôm cảnh sát tìm gặp, họ yêu cầu cậu nhớ lại vụ án của Cận Tuệ và ghi chép lại những nội dung đó. Cũng trong quá trình ấy, tên của Hàn Duệ không chỉ được nhắc đến một lần, nhờ đó cậu mới biết thân phận của Hàn Duệ.
Qua cuộc nói chuyện ấy, Cận Vĩ láng máng phỏng đoán Hàn Duệ có liên quan đến cái chết của Cận Tuệ.
Hôm nay đối mặt với Hàn Duệ, cậu hoàn toàn không thấy sợ, mà chỉ lo mình sẽ vô tình để lộ mối oán hận trong lòng qua ánh mắt và nét mặt.
Theo dự báo thời tiết, sắp tới sẽ có bão đổ bộ vào đất liền. Ngồi ngoài ban công, Phương Thần cảm nhận được rất rõ sự oi bức của thời tiết.
Cô nhìn đồng hồ, thế mà cũng đã tới trưa rồi.
Cô đứng dậy, nói với Cận Vĩ: "Nghỉ chút đã. Em muốn uống gì để chị xuống lấy cho. Nước cam nhé". Cô cảm thấy hơi buồn cười, không thể không thừa nhận, đến cả cô hồi trước có lẽ cũng không học hành chăm chỉ, nghiêm túc đến thế.
"Chị uống nước cam đi. Em uống coca được rồi", Cận Vĩ đặt bút sách xuống bàn, đứng dậy vặn mình cho đỡ mỏi.
"Vậy em ở đây chờ chị một chút", Phương Thần nhẹ nhàng đi ra ngoài.
Nhưng, điều mà cô không biết là, Cận Vĩ ở trong phòng chờ cô đi khỏi một lúc rồi cũng ra ngoài.
Cận Vĩ cố ý đi thật chậm, hai chân khẽ khàng đặt xuống sàn nhà, tránh không để phát ra tiếng động nào.
Ngôi biệt thự này rộng đến kinh người. Đang là mùa h ngoài hành lang rất mát.
Cận Vĩ bất giác nín thở, nhẹ nhàng tiếp cận mục tiêu, từng bước từng bước tiến đến trước cánh cửa khép hờ.
Đây là thư phòng của Hàn Duệ. Sáng nay khi cùng Phương Thần lên gác, cậu đã nhìn thấy Hàn Duệ đúng lúc anh vừa gọi điện thoại vừa bước vào phòng cùng với hai thuộc hạ của mình.
Mặc dù lúc đó Hàn Duệ nói bằng tiếng Anh rất nhanh, nhưng cậu vẫn nghe rất rõ trong cuộc điện thoại họ nói đến một vụ mua bán sắp diễn ra. Giọng của Hàn Duệ rất trịnh trọng, trước khi gác điện thoại, họ có nói đến một từ mấu chốt là: Fax.
Lúc này có lẽ bọn họ đều đã ra ngoài. Nửa tiếng trước đây, Cận Vĩ ở ban công đã tận mắt nhìn thấy Hàn Duệ và thuộc hạ lái xe rời khỏi ngôi biệt thự.
Nhìn qua khe hở từ cầu thang xuống tầng một, Cận Vĩ biết Phương Thần đang ở trong bếp chuẩn bị đồ uống, trong chốc lát chưa thể xong được. Cậu đấu tranh, thực ra từ trước tới nay cậu chưa từng làm việc này bao giờ, nói không căng thẳng, hồi hộp thì là nói dối.
Cuối cùng, cậu vẫn nắm chặt nắm đấm, hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Rèm cửa sổ bằng nhung màu xanh đen được vén rộng sang hai bên, ánh sáng từ bên ngoài lọt qua cửa kính, tràn ngập cả căn phòng.
Bởi vì quá yên tĩnh nên Cận Vĩ dường như nghe thấy cả hơi thở của mình.
Hôm qua khi cậu đến đây tìm tạp chí, lúc đó cậu chỉ vội vàng nhìn nhanh xung quanh một lượt. Ngoài tủ sách và giá để đồ chiếm trọn hai bức tường ra, cách bày biện trong thư phòng rất đơn giản, chỉ có thêm một tràng kỷ dài rộng và một bàn làm việc.
Máy vi tính đặt trên bàn làm việc đang mở, màn hình chờ của máy đang