Nữ Nhân Ngoan Ngoãn Về Nhà Với Trẫm
Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342352
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2352 lượt.
m, có lẽ bị ảnh hưởng của những cuốn truyện tạp nham đọc hồi trung học, nên trong đầu cô toàn hiện lên những cảnh tượng nguy hiểm.
Còn thực sự, lý do chính khiến cô có những lo ngại trên là vì, rõ ràng rằng Hàn Duệ không muốn cho người khác biết anh ta bị thương. Mọi cử chỉ, hành động của anh ta trước mặt Thương lão đại và trước đám đông, đã thể hiện quá rõ điều đó.
Vì thế, nếu không cẩn thận, chắc chắn hậu quả sẽ rất không hay, và cô có thể lại bị vạ lây.
Mãi rồi cũng tới lúc tàn cuộc, Phương Thần cảm thấy bàn tay mình dính đầy mồi hôi.
Hàn Duệ giụi điếu thuốc cuối cùng, rồi mới ghé sát môi lại, trong tư thế mà người ngoài nhìn vào thì nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết, khẽ thì thầm vào tai cô: “Đỡ tôi dậy.”
Hơi thở anh ta nóng hổi, thoáng trong đó có sự nín nhịn, bàn tay nắm tay cô co quắp lại.
Cuối cùng thì cô đã hiểu, vì sao anh ta lại phỉa cần có một người phụ nữ ở bên, cùng đến nói mà hoàn toàn không cần có sự xuất hiện của phụ nữ.
“Tôi là công cụ của anh đấy à?”, tay ôm chặt thắt lưng của Hàn Duệ, Phương Thần nói khẽ qua kẽ răng.
Hàn Duệ không trả lời, mà chỉ nhìn xuống, ánh mắt ấy rơi đúng vào đỉnh đầu cô, và cả nửa khuôn mặt có mái tóc mai lòa xòa.
Ánh đèn rất tối, lẽ ra là không thể nhìn rõ cái gì mới phải, nhưng có lẽ làn da của cô quá đẹp , nên lúc này mới tạo ra một thứ án sáng trắng ngà, nó mềm mại tới mức dường như chỉ cần chạm vào tay thì sẽ tan ra.
Vì kề sát bên nhau nên Hàn Duệ đã ngửi thấy một hương thơm thoang thoảng, lặng lẽ tỏa ra từ người cô. Còn cả đôi môi hơi mím lại nữa, khóe môi còn lên, sắc môi đỏ hồng, tựa như một rái anh đào chín ngọt, khiến người ta chỉ muốn được cắn vào một cái.
Trái tim Hàn Duệ bống thắt lại, rồi khẽ chau mày, không hiểu là do động tác đứng dậy đã làm động đến vết thương hay là do khoảnh khác sững sờ vừa rồi nữa.
Dường như đã lâu lắm rồi Hàn Duệ mới ở gần một người khác giới như vậy. Mỗi bước đi của Phương Thần đều cảm thấy có một làn hơi thở ấm nóng lướt qua đầu mình.
Khi đã bước ra tới chỗ sáng, lòng cô thấy mừng vì hai điều: một là, sự chế ngự và khả năng đóng kịch của Hàn Duệ rất tốt, hai là hôm nay anh ta mặc chiếc áo sơ mi màu đen, vì thế dã che giấu vết thương rất tốt.
Thương lão đại đứng bên cạnh, đề nghị: “Hai hôm nay thời tiết đẹp, ngày mai chúng ta đi đánh bóng, thế nào?”
Chơi golf ư? Phương Thần không nén được rủa thầm. Những người như bọn họ cũng chú ý tới chất lượng cuộc sống như vậy sao? Cứ làm như bọn họ là những người ưu tú thành đạt trong xã hội thong thả vung chiếc gậy lên giữa không gian xanh biếc không bằng
Không chờ Hàn Duệ trả lời, Phương Thần đã quay đầu lại, nhìn anh ta và nhắc: “Anh đã hẹn ngày mai đưa em đi Hồng Kông, Ma Cao chơi một tuần, anh không quên đấy chứ?” Giọng nói của cô tuy không dịu dàng cho lắm, âm điệu lại nhỏ, như thể không muốn cho người bên cạnh nghe thấy, nhưng cũng đủ để cho mọi người nghe thấy và cảm giác những lời lẽ ấy chứa đựng sự nũng nịu của một người đang yêu.
Hàn Duệ mỉm cười, “Anh Thương, có lẽ chúng ta hẹn một dịp khác vậy.”
“Không sao!” Thương lão đại cười khà khà, trong mắt lóe lên một ánh ranh mãnh: “Nếu đã hứa thì phải làm thôi. Cô Phương hôm nay rất vui được làm quen với cô.Chúc cô đi du lịch vui vẻ.”
“Cảm ơn.”, Phương Thần khoác tay Hàn Duệ , đáp lại với vẻ bình thường, vẻ mặt không khác là bao so với lúc trong phòng VIP.
Vào vừa xe, Tạ Thiếu Vĩ liền rút ngay điện thoại cho A Thanh.
Hàn Duệ ngồi ở ghế sau, sắc mặt nhợt đi, tay áp lên phía bên trái bụng thở dồn dập, rồi đột nhiên nói: “Hình như cô luôn mang lại cho tôi những niềm vui bất ngờ.”
Phương Thần sững người, sau đó mới hiểu ra rằng Hàn Duệ đang nói với cô. Bởi anh ta nói mà không hề nhìn cô, hơn nữa giọng cũng rất khẽ, thoáng nghe thì tưởng rằng đó là lẩm bẩm một mình.
“Xin cảm ơn”, Phương Thần bất giác liếc vào chỗ vết thương của Hàn Duệ , “Còn anh thì lần nào cũng làm cho tôi giật mình.”
Tạ Thiếu Vĩ cất điện thoại và cũng kịp nghe câu nói đó của Phương Thần . Thiếu Vĩ khẽ nhếch môi, như thể ngạc nhiên tới mức ngạt thở, lại như thể đang có nén cười, do đó không quay đầu lại mà đưa tau nhấn nút, nâng tấm ngăn giữa hàng ghế trước và ghế sau lên.
Phương Thần tiếp tục quan sát vẻ mặt không chút biểu cảm của Hàn Duệ, bây giờ sau khi thoát khỏi hoàn cảnh khó khăn và trớ trêu lúc trước, bất giác cô lại nhớ đến chuyện của Cận Vĩ.
Không biết cậu bé đi đâu? Còn cả chuyện kiểm tra không thấy có mặt ở ký túc xá lúc tắt đèn nữa. Mặc dù cô phụ trách khối không nói, nhưng rất có khả năng cậu bé đã bỏ ra ngoài trường.
Cái gọi là chế độ nội trú thực ra chẳng thể nào ngăn cản được những học sinh có ý định vượt tường trốn ra.
Nhưng thành phố C lớn như vậy, trừ phi cậu bé tự tìm đến, chứ không thì cô chẳng biết đi đâu mà tìm.
“Giật mình thật à?” , người ngồi bên cạnh lên tiếng hỏi.
Ý muốn nói tới chuyện vừa rồi chăng? Phương Thần quay đầu nhìn anh ta một cái, “Không đâu.”
“Thế thì là có tâm sự”
Chẳng lẽ người đàn ông này có thuật đọc được suy nghĩ của người khác?