XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342408

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2408 lượt.

, có lẽ chỉ có cô mới nhận thấy sự cứng nhắc trong giọng nói của mình.
“Thế sao? Do dự gì vậy?”.
Cô chau mày: “Tôi nghi ngờ rằng anh không hề biết thế nào là tình yêu, vì thế mới thấy lo cho mình. Giả sử, có làm bạn gái anh đi nữa và một ngày nào đó chẳng may đem lòng yêu anh thật, thì như thế chẳng phải là tự chuốc khổ vào thân sao?”.
Sau câu nói cuối cùng, cả hai im lặng một hồi rất lâu, dường như không khí xung quanh cũng như ngưng đọng lại. Và đôi mắt nhìn anh ta của cô, không thể nào lẩn tránh được, và Hàn Duệ cũng không cho lẩn tránh.
Rõ ràng Phương Thần biết rằng người đàn ông này có một giác quan rất nhạy, chỉ thoáng qua một cái là đoán biết được thế giới nội tâm của đối phương, nên cô không khỏi thấy đôi chút lo lắng, vậy mà cô vẫn cứ buộc mình nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Không biết là bao lâu, cuối cùng cô đã cảm thấy bàn tay để dưới cằm mình đã rời đi từ lúc nào.

Anh ta đã tin.
Mặc dù không thấy được tâm trạng của Hàn Duệ, nhưng hình như anh ta đã tin lời của cô.
Thậm chí khuôn mặt đầy vẻ quyến rũ ấy còn thấp thoáng nụ cười, giọng nói của Hàn Duệ cũng mang vẻ cười cợt: “Biết đề phòng như thế, nhưng cũng có thể dẫn đến việc sợ bóng sợ gió”. Dừng một lát, giọng của Hàn Duệ bỗng trở lên dịu dàng và sâu lắng: “Nhưng, Phương Thần này, em khẳng định sức hấp dẫn của tôi đối với em nhanh chóng như vậy, em nói xem, tôi có nên cảm thấy vui mừng hay không?”.
Lúc ấy, dường như cô mới phát hiện ra rằng, mình đã nín thở, và lúc này mới thở một hơi thật dài, đến nỗi lồng ngực cũng thấy đau.
Cô chùng người xuống, lát sau vẫn giữ nguyên vẻ mặt, đáp: “Không cần. E rằng các cô gái nghiêng ngả trước anh không phải là số ít, giả sử có thêm một người nữa cũng chẳng có gì là lạ”.
Phía sau cô đã không còn chỗ để lùi, may mà giữa hai người vẫn còn chút khoảng cách, Phương Thần nhằm thời cơ, nhanh chóng né người rời khỏi người đàn ông ấy.
Lần này thì Hàn Duệ không ngăn cô lại mà cho hai tay vào túi quần, dưới ánh đèn vẻ mặt Hàn Duệ trở lên rất bí hiểm, anh ta đưa mắt nhìn theo cô, trong ánh mắt ấy dường như chứa đựng điều gì đó.
Người xưa có câu: Địch bất động, ta cũng bất động.
Tình hình lúc này đúng là như vậy, đối phương bất động thì Phương Thần cũng không dám có bất cứ cử động manh động nào.
Phương Thần cứ đứng ở một cự ly an toàn như thế một lúc, cuối cùng Hàn Duệ nở một nụ cười có lẽ là duy nhất trong buổi tối hôm nay.
Một chút ánh sáng thoáng bừng lên nơi sâu thẳm nhất trong đôi mắt ấy, tựa hồ như một đầm nước sâu dưới ánh trăng sáng vằng vặc.
Bất giác, Phương Thần quay mặt đi.
Nhưng Hàn Duệ vẫn nhìn cô, nói với vẻ rất chân thành: “Bây giờ tôi đã bắt đầu chờ đợi cái kết quả như em đã dự đoán ấy rồi”.
Rõ ràng, đó là những lời rất bình thản và chân thực, nhưng lại khiến Phương Thần có cảm giác bị chế nhạo, thậm chí như có một luồng hơi lạnh bất chợt ùa đến, khiến cô sởn gai ốc. Cô không thể phân biệt được đó là do vẻ thể hiện khiến người ta thấy bất ngờ của anh ta hay là do sự liên tưởng đến tình huống đáng sợ trong tương lai của mình
Nhưng, cô sẽ không yêu người đàn ông này.
Làm sao cô lại có thể để mình yêu một người như anh ta được?
Phương Thần nghĩ thầm, đó là chuyện mãi mãi không thể xảy ra.






Chừng mươi phút sau, Tạ Thiếu Vĩ xuất hiện ở ngoài cửa với nụ cười rất nhã nhặn, chắc là sau khi nhận được chỉ thị qua điện thoại đã đến đón Hàn Duệ, tiện thể mang tất cả quần áo và đồ dùng của Hàn Duệ ở nhà Phương Thần về.
Mãi cho đến khi đóng cánh cửa lớn lại, Chu Gia Vinh mới cười ha hả, nói : “Thảo nào em cứ bảo anh ở lại Tam Á thêm mấy ngày nữa. Anh cứ tưởng là em tốt bụng, thì
ra là để không bị người khác làm phiền những giờ phút hai người ở bên nhau”.
Phương Thần không nói gì.
Chu Gia Vinh tiếp tục cười, nói: “Nhưng em cũng giỏi giữ bí mật thật đấy. Em có bạn trai từ bao giờ vậy? Trước đây có bao giờ nghe thấy em nói đến đâu?”.
Giống như lời anh ta nói, để cô làm bạn gái của anh ta, đó hoàn toàn không phải là đề nghị lịch sự, do vậy mà cô phải phủ nhận hoặc cự tuyệt.
Đến bước này rồi thì dường như cô đã rơi vào thế bị động, không còn đường lùi, xem ra chẳng còn chỗ nào để có thể quay đầu trở lại nữa.
Mãi cho đến khi da đỏ lửng nên vì nước nóng, Phương Thần mới chợt nhớ ra và vội vàng mặc quần áo rồi lên giường nằm.
Chiếc ga giường mới được thay, cả gối và vỏ gối cũng như vậy, nhưng cô vẫn hít mấy hơi thật dài như kẻ thần kinh, cảm thấy khắp mọi chốn, nơi nào cũng có hơi hướng của đàn ông.
Sau đó, không kịp đi dép, cô vội chạy ra mở toang cửa sổ. Khi cửa kính được bật ra, không khí lạnh bên ngoài lập tức tràn vào, Phương Thần bất giác rùng mình, bởi vì cô chỉ mặc độc bộ đồ ngủ mỏng manh.
Sàn nhà cũng rất lạnh nhưng phải một lúc sau thì cô mới dần cảm thấy hơi lạnh ấy, lúc này cả chân và tay cô đều đã lạnh toát.
Nhưng rất tốt, cô cảm thấy rất vừa lòng, ít ra thì cái hơi hướng vừa lạ lẫm vừa mạnh mẽ không thuộc về cô kia đã bị xua ta
Tiếp theo đó