XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342573

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2573 lượt.

ăn được.
Cô đành đứng lên, chau mày hỏi: “Sao anh lại về thế?”. Giọng của cô đầy vẻ ngạc nhiên và hàm ý rằng anh đã về rất không đúng lúc.
Nhưng Chu Gia Vinh lại không cảm thấy sự trở về của mình có gì không hợp, nên hỏi lại: “Sao trông em cứ như đang nhìn thấy ma thế?”.
Nhưng, người ngồi bên cạnh anh ta mới là ma.
Một con ma đích thực.
Phương Thần mấp máy môi như định nói câu gì đó, sau cũng đành nén lại. Cô đưa mắt liếc người đàn ông đang ngồi húp canh, những ngón tay buông thõng hai bên bất giác giật giật một cái.
“Rốt cuộc là em có muốn ăn cùng không?”. Chu Gia Vinh nhìn cô với vẻ ngạc nhiên, sau đó lại quay sang hỏi Hàn Duệ: “Anh thấy thế nào? Nguyên liệu nấu món canh này không phải là những loại thường đâu, tôi gửi một người bạn kiếm từ tỉnh khác về cho đấy, hơn nữa cách chế biến cũng rất cầu kỳ”.
“Rất ngon”. Người đàn ông tuấn tú đáp, rồi đưa mắt bình thản nhìn Phương Thần đang đứng ở ngoài cửa, giọng nói cũng không mấy nhiệt tình chỉ là trả lời cho xong chuyện, rồi tiếp tục nói với cô bằng một giọng mà người khác nghe tưởng rằng giữa họ rất thân thiết: “Sao sắc mặt lại khó coi thế kia, chắc là mệt lắm hả?”.
Không biết anh ta nói như vậy là vô tình hay cố ý nữa, đến cả đại từ nhân xưng cũng không dùng.
Quả nhiên, Phương Thần nhìn thấy Chu Gia Vinh mỉm cười một cách rất hiền từ, ấm áp. Phương Thần bỗng thấy hai thái dương nhức buốt, cô không muốn đoán xem Hàn Duệ đã giới thiệu về mình như thế nào với Chu Gia Vinh.
Hồi lâu sau, cô mới nói: “Là tôi bị giật mình”.
“Ồ, thế hôm nay em gặp phải chuyện gì vậy?”, Chu Gia Vinh hỏi với vẻ tò mò.
Cùng lúc ấy, người đàn ông kia khẽ nhướng mày, ánh mắt bình thản xuyên qua nửa căn phòng, dừng lại trên người cô, hình như anh ta đã hiểu rõ ý tứ trong câu nói của cô, chỉ chờ cô tự giải thích.
Thế nên, để cố tránh cái nhìn ấy, Phương Thần cúi xuống cởi giày ra, đáp bằng giọng khinh thường: “Không ngờ anh lại trở về từ Tam Á sớm như vậy”, nói xong, cô ném chiếc túi lên ghế, chau mày hỏi: “Hai người quen nhau phải không?”.
Nên biết rằng, càng những đầu bếp nổi tiếng thì khi về nhà lại càng không muốn xuống bếp nấu nướng.
Giống như bình thường, khi Phương Thần vừa đói vừa mệt nhờ Chu Gia Vinh nấu hộ cơm, phần nhiều anh ta chỉ nấu một bát mì là cùng. Càng không có chuyện anh ta lại tốn thời gian và nguyên liệu cho món canh nào đó. Ở cùng đã lâu như vậy, nhưng đầu bếp nổi tiếng Chu Gia Vinh cũng chỉ mới đích thân nấu món canh chưa tới mười lần.
Thế mà hôm nay, không hiểu anh ta bị trúng phép thuật gì?
Không chỉ đích thân vào bếp, lại cò Hàn Duệ dáng vẻ rất lịch sự và câu nào cũng là những lời khen.
Hơn nữa, điều khiến Phương Thần ngạc nhiên hơn là, trước mặt Chu Gia Vinh, hoặc nói chính xác hơn là kể từ lúc cô bước chân vào nhà, cái người lúc nào cũng tỏ vẻ cứng nhắc khó gần, đến cả lời nói ngắn gọn nhất cũng thể hiện sự lạnh lùng ấy, lại mặc một chiếc quần dài và sơ mi giản dị, ngồi bên bàn ăn cơm với những động tác rất tao nhã và hiền từ.
Chẳng thấy đâu thái độ ngạo mạn, càng không có chuyện không khí bị nén lại, hai người đàn ông ấy giống như đôi bạn bình thường nhất trên đời, ngồi đối diện với nhau trong không khí thân thiện, gần gũi.
Cảnh tượng này thật kỳ lạ, do đó Phương Thần không những lo rằng Hàn Duệ đã bịa ra lai lịch của mình sau lưng cô, mà còn nghi ngờ rằng hai người đã quen nhau từ trước.
Kết quả là Chu Gia Vinh đáp: “Bọn anh vừa mới quen nhau thôi”. Ngừng một lát, câu tiếp theo của anh ta khiến Phương Thần chết điếng: “Nhưng bọn anh vừa gặp đã như bạn thân, Phương Thần này, anh nói em đừng giận, em làm bạn gái như thế là không được đâu nhé, không lẽ em không biết rằng Hàn Duệ đang ốm?”.
Bạn gái ư?
Dường như Phương Thần cũng phải lấy làm khâm phục mình, không biết từ khi nào mà cô lại hiểu Hàn Duệ đến vậy. Anh ta quả thực đã không làm cô thất vọng.
Anh ta đàng hoàng, đĩnh đạc ngồi trong nhà của cô, rồi nói với Chu Gia Vinh đột ngột trở về rằng: Phương Thần là bạn gái của tôi.
Có lẽ Chu Gia Vinh thầm cười nhạo cô, bởi trước đó cô đã giữ bí mật rất tốt, mãi cho tới khi trong nhà không còn ai mới dắt cái người gọi là “bạn trai” về ở cùng.
Là để xóa đi nỗi khổ tương tư?
Hay bởi tại không chịu được sự cô đơn?
Óc tưởng tượng của Chu Gia Vinh thật linh hoạt, và bây giờ hãy xem anh ta nhìn Phương Thần bằng con mắt như thế nào.
Nhưng, dường như Phương Thần không thèm để ý đến tất cả những chuyện này, hoặc cô cũng chỉ khiến bản thân tốn thêm sức lực, vì thế cô bước tới, vẻ mặt dửng dưng, nhìn Hàn Duệ rồi nói: “Tôi có chuyện muốn nói với anh’.
Cánh cửa phòng ngủ khép lại, ngăn cách với người thứ ba, Phương Thần cố ý đứng bên cửa sổ gần cửa ra vào nhất, hạ giọng hỏi: “Rốt cuộc là anh định làm gì thế?”. Cơn giận dữ thể hiện rất rõ qua giọng nói và cả biểu hiện trên nét mặt của cô.
Không ngờ, Hàn Duệ nhướng mày một cách bình thản, như thể hoàn toàn không coi trọng vấn đề của cô, đáp lại bằng giọng bình thường: “Ở cùng với một người đàn ông, xem ra em cũng tân tiến đấy chứ?”.
“Ch