Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342423

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2423 lượt.

Sau khi lái xe thuận lợi trở về biệt thự, A Thiên đã rời đi. Bữa tối vẫn vắng vẻ như cũ. Vì chỉ có một mình nên Phương Thần ăn chút gì đó, rồi định lên gác đi nghỉ.
Dường như cô cũng đã quen với cuộc sống như vậy, hơn nữa Hàn Duệ bận suốt ngày, thường thì đến đêm khuya mới về và lúc ấy thì cô đã ngủ, chỉ đến khi xuống lầu vào buổi sáng hôm sau cô mới nhìn thấy anh đang ngồi đọc báo bên bàn.
Buổi sáng đầu tiên khi cô tới đây, anh đã đặt tờ báo xuống hỏi cô: “Tối hôm qua ngủ thế nào?”, giọng nói rất dịu dàng, khiến cô bất giác sững người.
Lúc đó anh chỉ chau mày: “Vẻ mặt em sao thế?”.
Cô đã lắc đầu rất nhanh, trả lời: “Cũng rất tốt”.
Phương Thần cuống quýt đưa tay lên che trước ngực, ánh mắt lộ vẻ xấu hổ. Cô mặc áo ngực, vì thế những chỗ cần che đã được che lại, nhưng dù vậy cô vẫn cảm thấy rất xấu hổ. Ánh mắt của anh rừng rực như mũi kim được hơ trên lửa, xuyên thấu người cô, khiến cô có cảm giác bỏng rát.
“Anh có thể ra ngoài một chút được không?”, cô cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
Nhưng Hàn Duệ làm như không nghe thấy gì, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm hơn trước. Khoảnh khắc tiếp theo, anh đưa tay đóng cửa lại, sải bước đến trước mặt cô.
Khi Hàn Duệ ở sát bên Phương Thần ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng, cô vừa chau mày vừa hơi cúi người xuống vẻ cảnh giác.
“Em sợ gì chứ?”, người đàn ông ở sát bên cạnh, giọng hơi khàn.
Cô mở miệng ra, nhưng không kịp thốt ra câu gì, thì bàn tay với những ngón thon dài đã vươn ra, chạm vào đôi môi cô, vuốt ve với vẻ rất tỉ mỉ từng đường nét trên đó. Những ngón tay ấy mang hơi ấm khác hẳn với lần trước.
Cô định lùi lại, nhưng không còn chỗ. Phía sau lưng cô là tủ quần áo, khẽ chạm vào đó là lập tức động đến vết thương, khiến cô lập tức nín thở.
“Vẫn chưa khỏi sao?”, Hàn Duệ vừa hỏi, vừa đỡ một bên vai của cô.
Lực tay của anh không mạnh lắm, cô khẽ vùng ra rồi không hiểu sao lại quay người đi. Phần vai của cô không thể nào che kín được, lộ hết ra trước mắt anh.
Làn da trần dưới ánh đền toát lên vẻ mềm mại và mịn màng chẳng khác gì màu ngà voi, xung quanh miệng vết thương đã lên da non, chỉ còn một vết sẹo to bằng móng tay cái, vì mới lành nên có màu đỏ hơn những vùng da xung quanh, trông như một cánh mai giữa làn tuyết trắng.
Tóc cô búi cao, có mấy sợi xòa xuống vai, khẽ bay bay theo mỗi cử động của cơ thể.
Không hiểu vì lạnh hay vì sợ? Hàn Duệ không muốn nghĩ nhiều về những điều đó. Thực ra tối nay, anh không uống nhiều, nhưng sao lúc này anh lại cảm thấy như hơi men đang phát huy tác dụng, khiến anh không còn khả năng phán đoán như bình thường, một cảm giác nóng rực lan dần ra khắp cơ thể.
Hơi thở và ánh mắt Hàn Duệ mỗi lúc một trở nên dồn dập, ngón tay anh lướt qua vết thương, rồi đột nhiên anh cúi người xuống, không nói một lời, hôn lên vành tai trắng trẻo xinh x
Phương Thần bất giác run lên, định quay người đi, nhưng đã muộn.
Đôi môi anh nóng rực, lướt qua tai cô, một luồng hơi nóng hổi lập tức bốc lên tận đầu cô, khiến cô nhanh chóng mất đi khả năng suy nghĩ.
Cô sợ nhột, còn kinh nghiệm và kỹ xảo của anh lại rất thành thục, khi thực hiện những động tác trên, anh vẫn không quên đỡ vai cô, kìm giữ không cho cô cử động và cùng ra theo bản năng.
“Đừng…”, cô chỉ còn biết hổn hển một câu như vậy, cảm giác như cơ thể đang bị đốt cháy.
Người ở phía sau không thèm để ý đến những lời ấy của cô, mà ngón tay nhanh nhẹn trượt xuống dưới, rồi đột nhiên cởi chiếc váy của cô.
Khi đôi chân trần lộ ra, đôi mắt mở to của Phương Thần sững sờ, cô chưa kịp kêu lên, thì đã cảm thấy trời đất xoay tròn. Hàn Duệ bế bổng cô lên rồi đặt nằm lên giường một cách mạnh mẽ.
Người đàn ông có thân hình cao lớn ấy lập tức đè lên ngay sau đó, khuôn mặt điển trai và lạnh lùng mỗi ngày một rõ trước mắt cô, hơi thở của anh hơi nén lại, từng tiếng, từng tiếng dường như đè lên trái tim cô, mang theo sự kích động và ham muốn.
Lần này, thậm chí anh còn không cho cô cả cơ hội lên tiếng từ chối, anh giữ chặt hai chân và hai tay cô một cách rất thoải mái, rồi cúi đầu xuống hôn cô.
Nụ hôn của anh rất cuồng nhiệt, như cướp đoạt mọi hơi thở của cô… Lưỡi của hai người quấn lấy nhau trong một khoảng không chật hẹp, hễ cô lùi lại, thì anh lại tiến tới, như một kẻ cướp đích thực và lại như một người đi săn, còn cô giống như một con mồi mà anh đã nhắm trúng đang nằm gọn trong tay anh.
Anh chỉ dùng một bàn tay nhưng đã có thể giữ chặt hai tay cô giơ lên trên đầu, tay còn lại lướt trên da thịt cô.
Đúng lúc đó, bốn xung quanh bỗng trở nên rất yên tĩnh, không có ánh sáng, không có âm thanh, điều duy nhất cô có thể cảm giác thấy là hơi ấm và sự đụng chạm của bàn tay ấy, từ gò má đến xương quai xanh rồi trượt dần xuống, khi đến ngực bàn tay ừng lại rất lâu, như thể muốn tìm kiếm một cách không mệt mỏi, lại như có ý muốn khơi gợi để khám phá ra chỗ nhạy cảm nhất của cô… sau đó bàn tay ấy lại tiếp tục lướt qua phần bụng và vùng eo bằng phẳng, rồi vươn tới chỗ kín đáo nhất trên cơ thể cô…
Phương Thần run lên, kèm theo những cơn run khe khẽ c


Ring ring