Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342616

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2616 lượt.

ậu có thể đưa tôi đi hóng gió một lúc không?”.
“Sao ạ? Chị muốn đi đâu?”
“Đi đâu cũng được.”
A Thiên có vẻ khó xử: “Nhưng đại ca đã dặn em… hơn nữa, vết thương của chị vẫn chưa khỏi hẳn”.
Từ trước đến nay lời của Hàn Duệ đối với những người này chẳng khác gì thánh chỉ, vì thế họ không bao giờ dám làm trái ý dù chỉ là một chút.
Cô cũng không muốn ép A Thiên, thuận miệng hỏi: “Hôm nay Hàn Duệ đi đâu?”.
“Mang theo bọn anh Tạ đi giải quyết công việc rồi, em cũng không rõ lắm”. A Thiên dừng một lát, quay đầu lại nhìn mặt cô với vẻ thận trọng: “Chị Phương, vậy bây giờ chúng ta trở về biệt thự nhé?”.
Phương Thần đưa mắt khẽ nguýt cậu ta một cái, chẳng buốn nói thêm câu nào nữa, dựa vào ghế, nhắm mắt lại vẻ mệt mỏi. Tất cả đều do một tay Hàn Duệ sắp xếp, không cần nói nhiều về lý do thì cô cũng đoán ra được tám, chín phần. Điều đó đối với cô là lợi nhiều hơn hại, vì thế đành chấp nhận theo.
Nhưng điều mà cô không ngờ là việc cùng ở chung dưới một mái nhà với Hàn Duệ dường như đã khiến quan hệ giữa hai người có những tiến triển.
Phần lớn thời gian, Hàn Duệ vẫn tỏ vẻ mặt lạnh lùng như núi băng, giận dữ, vui buồn trong lòng rất khó đoán được, nhưng cô vẫn cảm nhận được sự khác nhau, những thay đổi rất tinh tế giữa trước đó và sau này, từ ánh mắt khi nhìn cô, thái độ khi nói chuyện và cả nụ cười thỉnh thoảng lộ ra ở khóe môi…
Thậm chí cô còn cảm thấy anh càng ngày càng trở nên dịu dàng.
Nhưng sao lại có thể như thế được? Chữ đó mà dùng với Hàn Duệ thì đúng là chẳng khác gì chuyện cười.
Có lẽ là cảm giác của cô đã sai.
Hoặc có thể lương tâm của anh đã thức tỉnh, anh thấy áy náy vì đã lôi cô vào chuyện bắn giết khiến cô bị thương, anh nợ cô.
Cho nên anh mới làm như không để ý đến những lời nói đôi khi có vẻ rất gay gắt của cô, không còn châm biếm cô với vẻ cay độc nữa, thậm chí còn quan tâm đến tình hình hồi phục của cô.
Những khi anh ở nhà, nếu đúng vào lúc thay băng cho cô, thì sẽ đích thân đứng bên cạnh nhìn A Thanh thao tác.
Nhưng cô rất nghi ngờ, không hiểu anh đang quan tâm hay đang giám sát cô! Vì có lúc, cô vô tình quay đầu lại và thấy anh đứng ở phía sau, khuôn mặt không hề có chút biểu cảm nào, đôi môi hơi mím, cằm căng ra, có vẻ rất không vui.
Tay nghề của A Thanh rất tốt, nhờ có sự chữa trị của anh ta mà vết thương của cô hồi phục khá nhanh, vì thế càng không hiểu được lý do vì sao Hàn Duệ có vẻ không vui.
Lúc đó cô nằm sấp trên giường, trên mình là hàng đống chăn, chỉ để hở chỗ bả vai cho A Thanh xử lý. Nhưng ngay sau khi cô quay đầu lại thấy ánh mắt của Hàn Duệ, A Thanh bất ngờ bị gạt sang một bên một cách không rõ lý do.
Trước đó, cô chưa bao giờ biết được rằng anh cũng biết băng bó cho người khác. Càng không biết vì lạnh hay vì lo lắng, nhìn thì tưởng rằng cô nằm rất ngoan ngoãn, nhưng thực ra toàn thân cô đang khẽ run lên. Nhất là khi bàn tay anh chạm vào da thịt cô, bàn tay ấy nóng và lướt quanh vết thương với động tác rất vừa phải, khiến cô có cảm giác muốn bật ngay lên lập tức.
Cô thà không thay băng, thà để cho vết thương cứ thế lộ ra bên ngoài. Xem ra việc làm của anh có vẻ rất tốt bụng, thậm chí có thể coi như đang ban ân huệ, nhưng đối với cô thì đó là một kiểu hành hạ khác.
Sau đó, đến cả việc A Thanh lùi ra lúc nào cô cũng không biết, cô chỉ còn biết vùi mặt vào chiếc gối mềm như mây, đôi bàn tay để dưới gối nắm chặt thành nắm đấm.
Cô không thể chống lại và cũng chẳng có sức lực để mà chống lại, còn anh vẫn cứ im lặng sau lưng cô, để cho hơi thở chốc chốc lại phả vào lưng cô.
Nhưng cô biết, tất cả chỉ là cảm giác không chính xác, anh rất chăm chú khi xử lý vết thương, hầu như anh không hề cúi lưng xuống.
Cô cố gắng không chú ý vào những điều đó. Nhưng càng cố gắng thì mọi cơ quan cảm giác càng tập trung hơn, rồi dường như được khuếch đại và trở nên vô cùng nhạy bén.
Cô đã bị cảm giác không chính xác và kỳ lạ ấy hành h một hồi lâu, lần đầu tiên cô có cảm giác sắp tan ra. Nhưng cô vẫn cố chịu đựng cho đến khi công việc thay băng kết thúc, đúng là giống như một lần chịu khổ hình, rồi sau đó nghe người phía sau hỏi: “Còn đau nữa không?”.
Đúng là hiếm khi thấy anh quan tâm đến cô như vậy, cô chỉ còn biết cắn chặt răng, hồi lâu mới thốt ra một câu: “Không sao!”. Ngữ khí không được dễ nghe cho lắm, may mà dường như anh không để ý đến điều đó.
Vì thế, sau lần ấy, Phương Thần đã suy nghĩ rất kỹ thấy có lẽ mình đã hiểu sai. Anh tự tay làm việc đó, có lẽ là do một ý nghĩ hiếu kỳ bất chợt nảy ra, chứ hoàn toàn không có bất cứ ác ý nào, và chỉ có trời mới biết được vì sao cô lại như vậy, một nửa bờ vai để trần ra trước mặt A Thanh thì cô vẫn thấy rất bình thường, nhưng nếu để như vậy trước mặt anh, cô lại cảm thấy mình trở nên vô cùng nhạy cảm, dường như đến cả bầu không khí xung quanh anh cũng làm cho cô run rẩy.
Đó không phải là một dấu hiệu tốt lành! Trong lòng cô rất rõ, lý do khiến cô như vậy chỉ là vì Hàn Duệ trong mắt cô đã không còn giống với người xa lạ nữa.







Duck hunt