Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342397
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2397 lượt.
Không thể như thế được”, cô mím chặt môi.
“Đó là sự thật một trăm phần trăm. Chuyện của Alex không đến lượt tôi lo.” Giọng của Jonathan mang vẻ giễu cợt, dừng một lát, hắn ta đổi giọng, đôi con ngươi cũng đảo theo, “Tiếp sau đây cô định làm gì?”.
Có lẽ mùi thơm trong căn phòng đó khiến cho đầu óc hỗn loạn, Phương Thần nhíu chặt mày, sắc mặt càng trở nên nhợt nhạt, hỏi lại: “Cái gì?” Cô phát hiện ra tằng đến cả chút hơi sức còn lại để suy nghĩ cũng dần mất đi.
“Cô không định làm gì cho Lucy sao?”, Jonathan nói rất ngắn ngọn, nhưng hắn ta tin cô sẽ
Dường như Phương Thần hơi sững người trong giây lát, nhưng không nói gì.
Làm cái gì? Và làm như thế nào?
Cô nghĩ đến Lục Tịch, cảm thấy sống mũi cay cay. Thân hình trẻ trung xinh đẹp của chị ấy nằm trên chiếc giường sắt lạnh giá, lúc đó cô đã nhìn Lục Tịch chăm chăm, trong suốt mười chín năm cho đến lúc đó có lẽ đó là lần đầu tiên cô nhìn chị mình kỹ đến như vậy và đó cũng là cuối cùng.
Giọng của cô không cao nhưng vẫn đủ để thu hút sự chú ý của mấy người phục vụ, mấy cô gái mặc đồng phục liên tiếp đưa mắt nhìn về phía họ với vẻ hiếu kỳ, đồng thời như đang do dự xem có nên đến để hỏi xem vì sao không.
Jonathan đưa mắt ra hiệu với thuộc hạ, nới với Phương Thần: “Nếu không dựa vào tôi, cô nghĩ rằng cô cũng có thể đối phó được với Alex sao?”.
Giọng của Phương Thần đanh lại, trả lời không chút cân nhắc: “Đó là chuyện của tôi.
Thực ra, cô chưa hề nghĩ rằng sẽ phải đối phó với Hàn Duệ nhưu thế nào, cũng không có chút thời gian nào để nghĩ về những điều đó. Đầu óc cô lúc này dường như đang bị một người nào đó khuấy động lên, vì thế mà chỉ còn lại một đống hỗn độn và còn cả những hình bóng đủ kiểu đủ dạng liên tiếp xuất hiện, mấy năm trước cũng có, mấy tháng trước cũng có. Cô chỉ muốn đi tìm Hàn Huệ và hỏi anh ta là vì sao, vì sao anh ta lại đưa ra quyết định tàn nhẫn đến như vậy.
Viên đạn chí mạng ấy đã găm vào giữa ngực của Lục Tịch, dường như nó đã đem khoảnh khắc trước cái chết rút ngắn đến mức thấp nhất có thể, không biết lúc ấy Lục Tịch có kịp cảm thấy đau hay không nữa. Nhưng, chỉ cần cô nghĩ đến đó là bàn tay của Hàn Duệ hoặc là của người mà anh ta sai khiến, thì từ đáy lòng lại dấy lên một cảm giác lạnh toát.
Vì sao lại là anh?
Phương Thần nhắm mắt lại, chẳng còn tâm trí nào mà nghĩ đến những việc khác. Cô lách giữa hai người da trắng cao lớn, bước nhanh ra khỏi đó.
Giả sử nếu chuyện này đến sớm mấy tháng thì có lẽ cô đã không phản ứng giống như lúc này. Nhưng, vì sao lại phải để đến lúc này mới có người nói cho cô biết rằng, cái chết của Lục Tịch là do Hàn Duệ gây ra?
Phương Thần chạy khỏi nhà hàng ra đường lớn, rồi lên một chiếc taxi đi thẳng đến hướng pub của Hàn Duệ. Cô hiểu thói quen của anh, biết rõ vào giờ này hằng ngày anh thường xuất hiện ở đó.
Ánh chiều vừa xuống, cả thành phố bị bao trùm bởi một màu sẫm và chìm trong tiếng ồn ào, nhộn nhiệp, như thể một chiếc lồng hấp khổng lồ, hừng hực, khiến người ta thấy ngột
Đường đi liên tiếp bị tắc, hình như cũng đã nhận ra vẻ sốt ruột của người khách, tài xế vừa từ từ điều khiển chiếc xe nhích lên từng chút một theo dòng xe, vừa mở to tiếng loa phát thanh trong xe. Chương trình của đài giao thông đang phát một bản nhạc nhẹ dịu dàng, như muỗn làm dịu bớt sự nôn nóng của những người lái xe.
Tài xế nói: “Đường này tắt quá. Lát nữa sau khi qua đèn xanh đèn đỏ trước mặt, tôi sẽ rẽ sang trái, đường ấy ít xe hơn đường này”.
Chờ một lát không thấy người khách có phản ứng gì, bất giác anh ta quay đầu lại nhìn một cái thì thấy cô gái đi xe xinh đẹp, trẻ trung vẫn nhìn ra ngoài cửa xe chăm chăm, dường như cô đang suy nghĩ rất lung.
Lái xe không nói thêm câu nào nữa. Khi rẽ sang hướng khác, quả nhiên đường bớt tắc hẳn, điểm trả khách cách đó không xa, đúng nơi đẹp nhất trong trung tâm thành phố, là một trong những nơi thường ngày luôn nhộn nhịp nhất.
Lái xe nghĩ rằng Phương Thần đang vội, nên cô gắng luồn lách giữa dòng xe xuôi ngược, đến khi tới trước cổng pub, đồng hồ chỉ vào đúng con số chẵn.
Khi chiếc xe dừng hẳn, Phương Thần như mới sực tỉnh.
Cô vẫn nhớ, lần ấy vì vụ án của Cận Tuệ, cô cũng vội vàng như ngồi trên đống lửa đi xe đến gần đây, rồi xông thẳng vào cổng “Dạ Đô” tìm Hàn Duệ. Lúc ấy, cô và Hàn Duệ vẫn chưa thân thiết, cô chỉ là liều một phen, thử xem trên con người cô có điều gì thu hút anh và Tô Đông chính là cái cớ để tiếp cận anh một cách tốt nhất
Kết quả là cô đã thành công, cô bắn trúng địch và thu hút được sự chú ý của Hàn Duệ.
Lần đầu tiên khi bị cưỡng hôn ngay chính trong ngôi nhà của anh ta, không phải cô hoàn toàn không có sức để chống lại, nhưng cô đã không làm như vậy. Khi cô bị anh giữ chặt lấy người và khi lưỡi của hai người quấn quýt lấy nhau, ngoài sự hoảng hốt và phẫn nộ trong chốc lát, thậm chí cô còn cảm thấy rất đáng chúc mừng.
Cô đã được được sự hưng phấn và dục vọng trong đôi mắt của anh ta, và đó chính là những điều cô mong muốn.
Cô cần thời