Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2383 lượt.

để mà trở về nguyên vẹn hay không.
Người đàn ông ấy thực sự là động vật máu lạnh, sự vui vẻ và nhiệt tình trong phút chốc, sự dịu dàng và quan tâm chăm sóc, đối với anh ta, có lẽ chẳng qua cũng chỉ như xem một màn kịch mà thôi!
Nghĩ đến đây, Phương Thần thấy trong lòng dấu lên một nỗi đau, nỗi đau ấy dường như đã ăn vào trong máu, tuy mới xuất hiện nhưng lại rất ngoan cố, không thể nào ngăn lại được. Phương Thần bất chợt đưa tay đỡ trán, tự nhạo mình, thật đáng nực cười, đến giờ phút này rồi mà cô vẫn còn để ý xem liệu anh ta có thật lòng hay không.






Việc làm đầu tiên sau khi trở về nhà mà Phương Thần làm là tìm một bức vẽ chân dung từ trong ngăn kéo. Đó là bức tranh cô mang theo sau lần về thăm bố mẹ lần trước. Trong số rất nhiều cuốn tranh vẽ của Lục Tịch, cô chỉ lấy duy nhất bức tranh này.
Đến bây giờ có thể xác định, người được vẽ trong bức tranh ấy chính là Hàn Duệ, đôi mắt và vẻ tuấn tú, lạnh lùng đã được Lục Tịch khắc họa rất tỉ mỉ, vì thế lần đầu tiên khi Phương Thần nhìn thấy cô dã lập tức nghi ngờ mối quan hệ giữa bọn họ.
Phương Thần ngay người nhìn người được vẽ trong tranh mãi cho tới khi Chu Gia Vinh bước vào gọi cô ra ném thử một món ăn mới, cô mới vội buông bức tranh xuống, bóp trán rồi bước theo Chu Gia Vinh.
Thời gian gần đây A Thiên rất không may, cậu ta không thể nào hoàn thành tốt được nhiệm vụ mà đại ca giao cho, là người đi bảo vệ, ấy thế mà cậu ta liên tiếp bị người được bảo vệ cắt đuôi và biến mất ngay trước mắt, điều này khiến cho A Thiên mất mặt trước tất cả các anh em. Nhưng đó không phải là điều quan trọng nhất, chuyện khiến cho cậu ta thấy lo lắng nhất là, mỗi lần khi cậu báo cáo tình hình với Hàn Duệ thì đều nhìn thấy khuôn mặt hết sức lạnh lùng và hoài nghi của Hàn Duệ , A Thiên phải giải thích một hồi lâu, nhưng kết quả cũng chỉ nghe được mấy từ đáp lại như “Ừ”, “Biết rồi”, “Đi ra đi”, bình thản tới mức không có chút tình cảm nào. Chuyện đó khiến A Thiên thấy lo lắng không biết mình sẽ đuổi ra khỏi cửa lúc nào.
Đồng thời điều khiến A Thiên càng thấy băn khoán hơn cả là khôngbiết do khả năng của cậu quá kém hay là biện pháp cắt đuôi của Phương Thần quá giỏi? Dường như kể từ sau lần bị cô phát hiện thì việc đi theo bảo vệ của A Thiên không còn thuận lợi như trước nữa, A Thiên vẫn chưa biết được biện pháp mà Phương Thần sử dụng là gì.
Không khí cuộc vui dần dần được đẩy lên cao, người thì ép uống rượu, người thì ép ăn, còn có cả một đồng nghiệp của tổ phóng viên quyết định cầm chai bia lên hát, mặc dù nhạc sai bét, ca từ nhớ bập bõm nhưng vẫn rất hào hứng.
Vì nhà vệ sinh của phòng đặt trước đã có người sử dụng, Phương Thần đành phải đi ra ngoài. Sàn được lát bằng các tấm kính trong suốt, dưới những tấm kính là những ngọn đèn chiếu màu xanh tối, vì thế mỗi bước đi cô có cảm giác như đang ở không trung. Phương Thần uống khá nhiều rượu, tửu lượng của cô gần đây có xu hướng giảm nên rất dễ say, cô đành phải bám vào tường thận trọng dò dẫm từng bước một.
Dọc hành lang thỉnh thoảng lại nghe được tiếng hát vọng ra từ một phòng nào đó, vì mải nhìn vào nhà vệ sinh nên Phương Thần bất cẩn va mạnh vào một người nào đó.
Do có hơi men, phản ứng của Phương Thần có phần chậm chạp, khi cô ngẩng đầu lên thì thấy đối phương cũng có vẻ rất ngạc nhiên, người ấy liếc nhìn một lượt rồi nhướng đôi lông mày màu vàng rực, cười với vẻ bất thiện: “Thấy chưa, chúng ta lại gặp nhau rồi”.
Thấy vẻ mặt của Phương Thần vẫn không thay đổi, Jonathan thu lại nụ cười, nheo mắt nhìn cô từ đầu xuống chân, rồi nói: “Nếu đã tình cờ như vậy, chi bằng vào đây uống một chén đi!”.
“Không.”
Phương Thần quay người đinh bước đi, nhưng đối phương đã nhanh chóng giơ tay ra ngăn cô lại, vẻ mặt càng trở nên khó cơi hơn: “Tôi đã không chấp với sự vô lễ của cô hôm ấy rồi. Sao, vẫn còn định từ chối?”.
Có lẽ đã uống rất nhiều, nên chỉ đứng một chút Phương Thần cảm thấy mắt hoa đầu váng, nhưng đầu óc vẫn rất tỉnh táo, cô biết động cơ của người đàn ông này không đơn thuần, tiếp xúc với hắn sẽ không có bất cứ điều tốt đẹp nào.
Phòng mà bạn của cô đặt ở đầu kia của hành lang, mặc dù cách đó không xa, nhưng KTV như một mê cùng này đã tạo ra một kiến trúc có tới bảy, tám điểm ngoặt cho mỗi một hành, vì thế nếu muốn gọi người quen tới giúp đỡ là điều không thể. Phương Thần cố gắng lấy lại tinh thần, đang tính xem có nên dứt khoát tránh ngay vào nhà vệ sinh nữ hay không thì cánh cửa phòng bên lập tức bật mở, mấy thuộc hạ của Jonathan lần lượt bước ra đứng vây quanh cô.
Phương thần rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, bất giác ngước mắt lên nhìn Jonathan: “Rốt cuộc là anh muốn gì?”.
“Muốn mời cô uống một chén rượu.” Jonathan hơi dừng lại, rồi nói tiếp: “Ngoài ra, tiện thể nói nốt nội dung câu chuyện mà lần trước chúng ta chưa nói hết”.
“Xin lỗi, tôi không muốn uống, hơn nữa cũng chẳng có gì phải nói cả.”
“E rằng chuyện này không thể do cô quyết định được.”
Jonathan khoát tay, một người đàn ông to lớn đứng bên lập tức