pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Ánh Hoàng Hôn Mỏng Manh

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342410

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2410 lượt.

bước lên, tóm lấy cánh tay của Phương Thần một cách hết sức dễ dàng.
Vì đối phương dùng sức khá mạnh, nên dù cho Phương Thần ra sức vùng vẫy cũng chẳng ăn thua gì, hắn ta vẫn cứ làm theo chỉ thị của Jonathan định kéo cô vào bên trong với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Giữa nói công cộng mà hành động như thế chẳng khác gì kẻ cướp!
Phương Thần vừa xấu hổ vừa tức giận, nhưng tứ chi không thể nào cựa quậy được, cũng không có bất cứ sự chi viện nào, bởi vì lúc đó dọc hành lang không hề có bất cứ bóng người nào. Phương Thần quay lại, trừng mắt nhìn Jonathan, nghiến răng chửi một câu rất lớn, tất nhiên đó là một câu tiếng Anh chính cống. Jonathan sững người trong giây lát, khuôn mặt lập tức bộc lộ vẻ hung ác.
Người chửi hắn ta câu tương tự lần trước đã bị hắn kém xuống song cho cá ăn thịt.
Jonathan sầm mặt bước tới trước, giơ tay định giáng xuống một cái tát.
Một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp! Hắn ta nghĩ, nhưng đáng tiếc, cô lại xúc phạm đến hắn lần nữa và không chịu hợp tác. Một tính nết tệ hại như vậy đúng là khác hẳn một trời một vực cới cô chị của cô ta!
Jonathan đã từ bỏ ý định thuyết phục cô, thậm chí là ý đồ khống chế, thao túng cô, bây giờ hắn ta chỉ nghĩ đến chuyện trừng phạt đứa con gái ngông cuồng lớn mật này!
Bàn tay của Jonathan giơ lên cao đang định giáng xuống thì bỗng nhiên bị ai đó giữ chặt lại. Hắn ta quay ngoắt lại theo bản năng, thì thấy kẻ mà hắn căm thù đến tận xương tủy từ nhỏ đến lớn đang đứng đằng sau mình, hơi thở lạnh như ma quỷ, ánh mắt sắc lạnh lướt nhanh qua bàn tay đang giơ lên cao của hắn.
“Thời gian không gặp cũng chưa lâu, mà sao anh lại ra nông nổi này, đến con gái mà cũng định đánh là thế nào, Jonathan?”, Hàn Duệ nói với vẻ chăm biếm nhẹ nhàng, giọng nói lạnh lùng và rành rọt, đập vào m nhĩ của tất cả những người có mặt ở đó.






“Thời gian không gặp cũng chưa lâu, mà sao anh lại ra nông nỗi này, đến con gái mà cũng định đòi đánh là thế nào, Jonathan?” Hàn Duệ nói với vẻ châm biếm nhẹ nhàng, giọng nói lạnh lùng và rất rành rọt, đập vào màng nhĩ của tất cả những người có mặt ở đó.
“Alex!”, vì quá kinh ngạc, nên đến cả giọng nói của Jonathan cũng lạc hẳn đi, còn các dây thần kinh trên mặt thì hết căng lên lại giãn ra chỉ trong một khoảng cách rất ngắn, rồi sau đó nhướng mày khẽ cười, từ từ rút tay của mình khỏi tay Hàn Duệ, đồng thời đưa tay còn lại khẽ phủi lên cổ áo, nghiêng mắt nhìn và hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”.
“Câu hỏi này lẽ ra nên để tôi hỏi anh mới đúng”, Hàn Duệ từ từ rời mắt sang người khác. Người kia giật thót một cái, các ngón tay bất giác buông lỏng ra, Phương Thần chẳng kịp ngạc nhiên, mà chỉ cố gắng vùng ra khỏi sự kìm giữ, rồi sau đó lùi ra một khoảng, tới chỗ mà cô nghĩ là tạm thời an toàn, sau đó mới nhìn lại Hàn Duệ lần nữa.
Trống ngực Phương Thần đập liên hồi, dường như mọi hơi nóng trong cơ thể đều bốc cả lên đầu.
Chưa có lần nào giống như lúc này, sự xuất hiện bất ngờ của Hàn Duệ khiến cô có cảm tưởng như quân nhà trời. Trong khoảnh khắc anh đưa tay ra ngăn bàn tay của Jonathan lại, cô đã gần như không nén được sự mừng rỡ, đồng thời cũng không khỏi cảm thấy rất sốc.
Phương Thần sững người, nghĩ rằng mình đã nghe nhầm, rồi lại nghĩ, có lẽ là do hơi men đã làm mờ lý trí nên mới trở nên chậm chạp như vậy và không lập tức phản bác lại Hàn Duệ.
Cô chỉ ngước mắt lên nhìn anh, mặc dù hơi choáng váng, nhưng khuôn mặt ấy trong đôi mắt của cô vẫn trầm tĩnh và lạnh lùng như trước. Cô cố gắng nhớ lại, thấy hình như ngữ khí trong giọng nói của anh rất chắc chắn và tự nhiên.
Cô cụp mắt xuống không nói gì, những ngón tay trong lòng bàn tay của Hàn Duệ bất chợt khẽ co lại.
“Trùng hợp thế sao?” Jonathan nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, tiếp đó hai bàn tay buông ra dọc theo thân người, đôi môi lên tỏ vẻ hiểu ý, “Đó chỉ là một sự hiểu lầm thôi, Alex, hành động vừa rồi của tôi thuần túy không có ý gì”. Rồi hắn ta quay sang Phương Thần, khẽ gật đầu, trên khuôn mặt nở nụ cười dịu dàng như lần đầu gặp mặt: “Cô gái, cô có bằng lòng nhận lời xin lỗi của tôi không?”.
Phương Thần nhìn hắn ta một cái bằng vẻ lạnh lùng, trong chốc lát không thể nghĩ ra được là con người này rốt cuộc đang giở trò gì nữa, giả vờ như thế hoàn toàn không biết gì về mình?!
Miệng Phương Thần định buộc nói ra một câu gì đó, nhưng rồi cô lại thôi, cô mím môi, lặng lẽ đưa mắt đi chỗ khác.
Trước một lời xin lỗi không đầu không cuối ấy, Hàn Duệ không tỏ rõ thái độ, anh chỉ kéo tay Phương Thần đưa đến bọn Tiền Quân, rồi sau đó mới quay lại nhìn Jonathan, nửa cười nửa không, nói: “Sao anh đến Trung Quốc mà không thông báo cho tôi một tiếng thế? Dù sao cũng từng là anh em, lẽ ra tôi phải đón tiếp anh thật chu đáo. Ngày mai chúng ta chọn một địa điểm nào đó gặp mặt nhau, được chứ?”.
“Tất nhiên là được rồi.”
“Vậy thì ngày mai gặp lại.”
Hàn Duệ mang theo một đám người, đến bất ngờ và rồi đi cũng rất nhanh.
Nhiệt độ ở ngoài cửa của KTV và bên trong hoàn toàn khác hẳn nhau, không khí nóng rực