XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sáng Nhạt

Ánh Sáng Nhạt

Tác giả: A Bạch Bạch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341229

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1229 lượt.

nào, hình như đã giải quyết xong rồi." Cả người Lôi Húc Dương ngả về phía trước, hai tay chống gối, xoa xoa mặt, tuy rằng vẻ kiên quyết trong mắt cô bé kia có chút dọa người, nhưng ít nhất sẽ không ồn ào tới mức tai nạn chết người, "Không được nói cho chị dâu mày biết."
Nghe nói đã giải quyết, Lôi Húc Minh nhẹ nhàng thở ra, bật cười: "Anh còn biết không muốn nói cho chị dâu a."
"Tao cũng không làm gì có lỗi với cô ấy." Lôi Húc Dương đột nhiên ngẩng đầu lên, anh cũng không làm sai cái gì a, "Chỉ là không muốn cô ấy lo lắng mà thôi, mày làm gì mà nói cứ như tao đã làm ra chuyện gì ấy."
"Đàn ông đã kết hôn, xin tự giác giữ khoảng cách hơn một thước với những người phụ nữ khác." Anh đút hai tay trong túi, ánh mắt sau gọng kính nghiêm túc nhìn anh trai mình, giọng nói cũng vô cùng nghiêm túc.
"Được rồi được rồi, đã có người giáo huấn tao trước mày rồi."
"Ai?" Anh hùng nào gặp qua lại có cái nhìn tương đồng như vậy?
"Cái người bang chủ Cái Bang tuấn tú phóng khoáng trắng trẻo sạch sẽ đó." Canh đúng lúc anh cần nhờ vả giáo huấn a, oán niệm. Có tiếng nói chung như vậy, không kết bái cũng nên kết hôn.
"Anh gặp cô ấy?"
"Đi tìm mày, đúng lúc gặp cô ấy, ngựa chết thành ngựa sống." Nhưng mà cũng may mà có cô ấy, anh thật cảm kích, "Đúng rồi, ban nãy hình như cô ấy cắt cổ tay chảy rất nhiều máu....." Lôi Húc Dương chưa kịp nói xong, đã phát hiện mình bị túm áo nhấc lên, khuôn mặt có vài phần khó hiểu vài phần căng thẳng vài phần tức giận dí sát vào mặt anh.......
"Vì sao người của anh tự sát cô ấy lại chảy máu?"
Người này, người trước mắt này, là kẻ từ trước đến nay luôn bình tĩnh thản nhiên, có chuyện gì đều để ở trong lòng, em trai anh sao?
Lôi Húc Dương mơ hồ, cũng quên mất tranh cãi vấn đề loại lời nói "Người của anh" này tính khuynh hướng quá nặng, nhưng vẫn biết trả lời vấn đề em trai hỏi: "Tao không biết, Tiểu Cố đã dẫn cô ấy đi..........." Vẫn như cũ nói còn chưa dứt lời, cổ áo đã bị thả ra, anh lại ngã vào ghế.
"A lô..........Là tôi.........Phải, tôi đang ở bệnh viện......Tôi biết...........Các ngươi bây giờ đang ở đâu.......Cổng viện? Tốt, tôi ra ngay đây.........."
Lôi Húc Dương ngỡ ngàng nhìn bóng dáng vừa gọi điện thoại vừa chạy ngày càng xa của Lôi Húc Minh.
Cái người lo lắng gọi điện thoại ban nãy, là em trai của anh sao? Là cái người việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ càng mới làm, luôn chú ý giữ khoảng cách với người khác , em trai của anh đấy sao?
Bóng dáng Lôi Húc Minh mất hút ở chỗ ngoặt.
Lôi Húc Dương từ từ thoát khỏi sự kinh ngạc, trên khuôn mặt màu đồng góc cạnh rõ ràng hiện lên nụ cười tươi rói.
Chỉ là bạn bè?
Đi lừa quỷ đi.






Cổng viện vào ban đêm cũng không có nhiều người qua lại.
Anh bước nhanh ra khỏi thang máy, liền thấy xa xa bóng dáng ba người đứng lặng trước cổng.
Tiểu Cố cao nhất, quần áo bác sĩ màu trắng cũng dễ thấy nhất. u Dương Đông Tây tóc màu cam, ở trong bóng đêm cũng giống như cái đèn tín hiệu, nhưng mà ánh mắt anh ngay khắc đầu tiên lại chỉ nhìn thấy người không cao không thấp đứng giữa bọn họ, người có mái tóc đen buộc lại. Từ khoảng khắc bốn mắt chạm nhau, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi cô.
Anh nhanh chóng bước qua.
Trên tay cô quấn một lớp băng gạc rất dày, sắc mặt hơi tái đi.
Yết hầu anh giật giật, nghĩ muốn đè nén sự buồn rầu đang nảy lên trong ngực, mà không sao làm được.
"Từ Nam Kinh trở về lúc nào vậy?"
"..........Vừa xong." Anh mơ hồ trả lời.
"Yên tâm yên tâm, tôi đã giúp anh trai anh thuyết phục rồi." Cô vỗ vỗ ngực, rất có tư thế của một lão tướng lão luyện ra trận, nhưng mà ngay lập tức nhận được ánh mắt hình viên đạn của Tiểu Cố, ngoan ngoãn bỏ tay xuống.
"Sao lại thành thế này?" Ánh mắt anh lướt xuống tay của cô.
"Cái này a, ban nãy cùng học trò của anh trai anh gọt táo ăn, không cẩn thẩn thành thế này, rất thần kỳ." Cô lại nở nụ cười vô lại.
Ánh mắt anh trầm xuống. Mấy câu nói này, ai tin? Nhưng mà đợi sau này có thời gian anh sẽ làm rõ ràng xem đã xảy ra chuyện gì.
"Xe tới rồi." Tiểu Cố ôm vai cô, dẫn cô đến Taxi vừa dừng lại bên cạnh bọn họ.
"Tôi đi trước đây." Cô đưa tay lên lần lượt giật giật ngón tay, "Bye."
Trong thân thể không hiểu từ đâu bất ngờ có một dòng cảm xúc buồn phiền khó chịu chảy đến, anh không có cách nào nghiên cứu phân tích, chỉ là bất giác bước từng bước tới trước, giữ thân thể đang sải bước tới Taxi kia lại: "Không bằng để tôi đưa cô về?"
"Cái gì?" Lục Phồn Tinh hơi bất ngờ.
"Để cho Tây Tây đưa cô ấy về, tôi có chuyện muốn nói với anh." Tiểu Cố kéo cái tay ngăn cản cô của anh ra, nhét Lục Phồn Tinh vào trong taxi, đóng cửa lại.
"Có chuyện gì?" Anh nhìn xe taxi đang đi xa dần, mặc dù thấy trong cơ thể vô cùng nặng nề, lời nói ra vẫn bình tĩnh không gợn sóng như cũ.
"Tinh Tinh có chứng uất ức."
"Cái gì?" Anh chấn động, đột ngột quay đầu lại.
Vẻ mặt Tiểu Cố rất nghiêm túc: "Cho nên nếu không thể cho cô ấy cảm giác an toàn, đừng có tùy tiện trêu trọc cô ấy."
~~~~
Ban