Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ánh Sao Ban Ngày

Ánh Sao Ban Ngày

Tác giả: Mộc Phạn

Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

ả Hỷ lúc bấy giờ cố gắng để kìm nước mắt lại, cô cảm thấy rằng nếu cô khóc nghĩa là cô đang chịu ấm ức, nhưng tất cả đều do cô tự lựa chọn, thực tế là chẳng có lý do cho sự ấm ức.
Hơn nữa, Tần Mẫn Dữ mặc dù không thừa nhận Thả Hỷ là bạn gái của anh nhưng ngoài Thả Hỷ ra, không có cô gái nào gần gũi bên anh cả. Cho dù rất nhiều bạn gái đã có ý bật đèn xanh cho Tần Mẫn Dữ nhưng anh đều khéo léo giữ khoảng cách, không để cô gái nào có cơ hội ảo tưởng. Thả Hỷ cảm thấy, ít nhất cô cũng là trường hợp đặc biệt. Tần Mẫn Dữ đã dùng một cách khác để tôn trọng cô. Mấy cậu bạn mới của Tần Mẫn Dữ, sau khi trở nên thân thiết cũng bắt đầu có những câu trêu đùa Thả Hỷ. Dù ít hay nhiều, Thả Hỷ cũng được tồn tại trong cuộc sống của Tần Mẫn Dữ.
Sau đó, chính là tình cảnh đó, sự kết thúc đó, khoảng cách đó và ba chữ tên anh đã kết thúc cuộc chạy đường trường bảy năm của Thả Hỷ trong cuộc đua tình cảm. Nhưng, dù anh đã nói lời xin lỗi, Thả Hỷ vẫn cảm thấy ngọt ngào. Dù sao, anh cũng đã thừa nhận rằng có sự tồn tại giữa hai người chứ không để mình cô độc diễn một tình yêu đơn phương.






Bước vào thời kỳ băng giá
Khi còn trẻ, cảm thấy yêu là hạnh phúc, không có sự đáp lại cũng không quan trọng, chỉ thấy rằng bản thân vẫn chưa yêu hết mình. Hôn nhân lại cần một sự cân bằng, tức là cần có sự quan tâm lẫn nhau, lại e rằng vẽ hổ thành chó.
* * *
“Anh bảo em nói gì bây giờ? Trước đây, anh cũng đã biết, bất kể chuyện đúng sai, em cũng can tâm tình nguyện. Hai năm vừa rồi, tốt nghiệp, ở lại trường, kết hôn, một câu là diễn đạt xong. Bây giờ anh đã trở về, rất tốt, thật đấy! Em đã không nghĩ được rằng anh đi rồi sẽ có ngày anh về. Tương lai ư, tất cả những chuyện trong tương lai, em cũng chẳng biết nữa, có thể cũng sẽ giống như những ngày bình thường khác, cuộc sống cứ như vậy trôi đi thôi.” Thả Hỷ buồn bã, chậm rãi nói. Hoá ra, cuộc đời cô có thể nói gọn lại một cách dễ dàng như vậy.
“Anh ta thì sao?” Tần Mẫn Dữ hỏi khẽ.
“Har­vard rất tốt. Ngô Hoạch học ở đó một năm. Bọn anh kết thúc khoá học cùng một thời gi­an và cùng về nước.” Tần Mẫn Dữ cười gượng, dường như anh cũng cảm thấy mình giống như Thả Hỷ, đều cảm thấy rằng chuyện của mình chẳng có gì đáng nói cả.
Về việc lần đầu tiên, Tần Mẫn Dữ có mối quan hệ mật thiết với bạn khác giới, Thả Hỷ cứ đắn đo mãi, không biết làm thế nào để diễn đạt hết ý định thăm dò và cảnh báo của cô. “Hai người rất thân thiết đúng không? Cô giáo Ngô cũng lợi hại lắm đấy!”
“Theo em, có người nào thông minh lại không lợi hại không?!” Tần Mẫn Dữ bật cười. Anh phát hiện ra rằng Thả Hỷ có ý định thù địch gì đó với Ngô Hoạch, vì vậy câu than thở sau của cô ấy rất kỳ cục, có vẻ như muốn “vẽ rắn thêm chân”. Tuy nhiên, chính ý thù địch đó của Thả Hỷ cuối cùng đã khiến Tần Mẫn Dữ phì cười.
Thả Hỷ cứ ngồi yên đó nhìn anh. Cô phải cố gắng kìm nén bản thân để không đưa tay ra chạm vào khoé miệng anh. Từ khi kết hôn, Thả Hỷ biết rằng bản thân cô đã vứt bỏ quyền được chờ đợi và cô cũng không còn cơ hội để ở bên anh. Dù rằng vẫn yêu anh, cô cũng chỉ có thể mong ngóng mà thôi.
Buổi tối, Triệu Vĩ Hàng tan sở là về nhà ngay, cũng có thể coi là sớm hơn mọi ngày.
Thả Hỷ lặng lẽ dọn bàn, chuẩn bị thức ăn, cô đang mải suy nghĩ xem có nên nói với Triệu Vĩ Hàng thông tin Ngô Hoạch sắp đi Bắc Kinh. Phụ nữ vẫn thường như vậy, với những người cùng cảnh ngộ như mình, khó tránh khỏi đôi chút đồng cảm. Mặc dù không xác định được giữa hai người bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng việc Ngô Hoạch bị từ chối chính tai cô đã nghe thấy, cũng có thể vì bị Triệu Vĩ Hàng từ chối mà Ngô Hoạch quyết định ra đi chăng?
Thả Hỷ bỗng nhiên lại nghĩ rằng, nói thông tin đó ra, lẽ nào mình lại không có mưu đồ cá nhân sao? Chẳng phải muốn họ về với nhau để mình khôi phục lại danh phận độc thân sao?Tần Mẫn Dữ đã trở về rồi, lẽ nào mình lại muốn bắt đầu sự chờ đợi và theo đuổi? Thả Hỷ lắc lắc đầu, cô phải bỏ ngay ý nghĩ vớ vẩn này ra khỏi đầu.
Bỗng nhiên, đầu Thả Hỷ bị tay ai đó chặn đứng lại, Triệu Vĩ Hàng đang đứng trước mặt cô, đang nghiêng đầu nghiên cứu bộ dạng của vợ. “Đừng lắc đầu nữa, anh sắp bị thôi miên rồi đây này.”
Thả Hỷ muốn gạt tay anh ta ra, nhưng Triệu Vĩ Hàng lại kéo cô lại gần, ôm chầm lấy cô, hôn lên má cô một cái rồi mới chịu buông tay.
Thả Hỷ chạy vào bếp, ngay lập tức đưa tay lên má chùi mạnh. Thực ra, môi của Triệu Vĩ Hàng rất khô và ấm, căn bản là chẳng để lại dấu tích gì nhưng theo bản năng Thả Hỷ vẫn đưa tay lên chùi. Chùi xong rồi, cô lại đứng ngây ra đó, cô ghét sự gần gũi của Triệu Vĩ Hàng ư?
“Sao thế? Không ăn cơm à?” Giọng nói của Triệu Vĩ Hàng vang lên từ phía sau khiến Thả Hỷ giật mình, tay cô vẫn đang đặt ở vị trí vừa chùi má.
“Không sao, em lấy thêm cái muôi múc canh.” Thả Hỷ vớ vội cái muôi, vòng qua người Triệu Vĩ Hàng, tiến đến ngồi ngay ngắn cạnh bàn ăn.
Triệu Vĩ Hàng lại đứng trong bếp hồi lâu rồi mới bước ra cùng ăn cơm. Nếu tay của Thả Hỷ đặt trên má, miễn cưỡng có thể giải thích rằng cô ấy