Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342059
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.
ần như vậy, Thả Hỷ cũng phát cáu lên. Cứ cho là cô đã sai trước đó, nhưng ai chẳng có lúc tâm trạng bất ổn cơ chứ! Cái tên Triệu Vĩ Hàng này quả là bắt nạt người quá đáng! Cô đã toàn tâm toàn ý làm lành như thế mà vẫn không hết giận.
Vì vậy, cuộc hôn nhân của họ trong thời gian này rơi vào thời kỳ băng giá. Mỗi buổi tối, hai người nằm ngủ ở hai góc gường, giữa họ đang tồn tại một khoảng cách vô hình nào đó.
“Thả Hỷ, không ngủ được à?” Đinh Chỉ Túc nhìn bộ dạng tiều tuỵ của Thả Hỷ mà cảm thấy không an tâm.
“Ờ, dạo này thường xuyên bị mất ngủ. Không ngủ được thì cứ hay trở mình, đã tự nhủ không được trở mình nhưng vẫn cứ lật đi lật lại, như thế lại càng khó ngủ.” Thả Hỷ đang rầu rĩ. Mất ngủ là một sự đày đoạ thần kinh lâu dài. Cô cứ lo khi trở mình sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ của Triệu Vĩ Hàng Cô không muốn anh ta biết cô không ngủ được, cố gắng đợi anh ta trở mình trước rồi mới xoay mình theo.
Đinh Chỉ Túc cau mày, “Cố Thả Hỷ, cậu mất ngủ vì ai thế hả? Đừng nói với tớ là vì Tần Mẫn Dữ đấy nhé!”
Thả Hỷ vội xua tay, động tác mạnh tới nỗi làm đổ cả cốc nước trước mặt. Cô vội vội vàng vàng nhặt cốc nước lên, “Đinh Chỉ Túc, cậu đừng coi thường tớ thế! Giữa bọn tớ chẳng có chuyện gì cả, làm sao mà có thể mất ngủ vì anh ấy cơ chứ?”
“Tớ coi thường cậu, cậu bảo tớ phải nói gì nữa đây! Tớ chỉ sợ cậu ta vừa về nước, cậu lại bị mê hoặc luôn. Trước đây, tụi mình còn trẻ, cứ cho là cậu làm theo sự rồ dại của tuổi trẻ, yêu như thế nào, ấm ức như thế nào cũng không cho là quá đáng. Nhưng bây giờ, Thả Hỷ, danh nghĩa là gái đã có chồng không phải là quan trọng nhất, điều quan trọng nhất là Tần Mẫn Dữ từ trước tới giờ không hề có thái độ rõ ràng đối với cậu. Nếu cậu cứ mù quáng đi theo tình yêu đó, cậu chỉ làm tổn thương cả cuộc đời mình mà thôi.”
“Lần này quả thực là không phải vì anh ấy.” Thả Hỷ cũng có phần hoang mang, cô muốn tìm một người để tâm sự. Cô không phải là người có thể sống lạc quan vui vẻ trong không khí yên lặng u uất đó.
“Là Triệu Vĩ Hàng. Tớ không biết tình trạng của bọn tớ giờ đây có phải là chiến tranh lạnh hay không. Anh ta đối với tớ không mặn mà cũng chẳng lạnh nhạt, giữa bọn tớ không hề có sự giao lưu, ngay cả sự giao lưu cơ bản nhất cũng không có.”
Đinh Chỉ Túc nhìn Thả Hỷ, “Có biết nguyên nhân không?”
Thả Hỷ gật gật đầu, “Thực ra cũng chỉ là một lần cãi nhau nhỏ, ừm, tớ từ chối anh ta một lần, chỉ một lần thôi, thật đấy!”
Đinh Chỉ Túc cũng rầu rĩ vò đầu bứt tai, “Cậu có muốn cải thiện tình hình không? Bây giờ không nói đến chuyện ai đúng ai sai, chúng ta hãy nói xem cậu có muốn tiếp tục như vậy nữa hay không? Cậu phải có thái độ rõ ràng thì chúng mình mới nghĩ cách giải quyết được.”
Thả Hỷ lắc lắc đầu, “Chỉ Túc, tớ cũng chẳng biết nữa. Tớ đã cố gắng rồi, nhưng anh ta chẳng có phản ứng gì cả. Tớ thấy rằng, chuyện đã xảy ra không đáng để anh ta phải phật ý lâu như vậy, đã hai tháng rồi không thèm để ý đến tớ. Bây giờ tớ rất sợ về nhà, về nhà cũng chỉ có một mình, thà đi lang thang bên ngoài còn hơn.”
“Chắc là Tần Mẫn Dữ đã làm rối tâm trí cậu, cậu mới mắc sai lầm với anh ta.” Đinh Chỉ Túc chỉ diễn đạt phán đoán của mình.
“Ban đầu cũng có thể cho là như vậy. Nhưng tình trạng hiện nay lại khiến tớ cảm thấy cuộc sống của tớ như một chuyện cười. Sự tồn tại của tớ, đối với cuộc hôn nhân này, với cái nhà này, với Triệu Vĩ Hàng đều chẳng đáng kể gì. Anh ta hoàn toàn có thể coi tớ như vô hình. Cho dù trước đó có phải là lỗi do tớ hay không, nhưng anh ta đối xử với tớ như vậy, chẳng lẽ là đúng sao?”
“Liệu có phải do người phụ nữ kia không?” Đinh Chỉ Túc nghĩ một lát rồi vẫn quyết định nói ra điều đó. Dù sao đây cũng là chuyện của Thả Hỷ, cô cũng chẳng cần phải kiêng kị gì cả.
“Không phải đâu, cô ấy đi Bắc Kinh rồi, không ở thành phố này.”
Nhìn vẻ tin chắc của Thả Hỷ, Đinh Chỉ Túc cũng chẳng biết nói thêm gì nữa. “Vấn đề phát sinh ở đâu thì giải quyết ở đó. Hai người mới kết hôn được bao lâu đâu, làm gì đã đến mức nghiêm trọng lắm! Thả Hỷ, không phải là tớ lên án cậu đâu, nhưng nếu cậu chỉ quan tâm đến Triệu Vĩ Hàng bằng một nửa sự quan tâm đến người đó thì mối quan hệ của cậu và anh ta cũng sẽ không đến nỗi như vậy. Cậu không thể làm thế được hay là cậu không muốn làm thế?”
Thả Hỷ uống một ngụm coca, đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với Chỉ Túc về tình cảm của mình. “Hồi đó, chỉ cảm thấy yêu là hạnh phúc, không hề nghĩ đến chuyện được báo đáp. Nếu bị từ chối, mình cũng chỉ nghĩ rằng mình không đủ hấp dẫn, mình không phải là người mà anh ấy cần. Nhưng còn kết hôn, nó đòi hỏi có sự cân bằng. Nếu chủ động quan tâm, lại sợ rằng vẽ hổ thành chó, chỉ khiến người ta ghét thêm thôi.”
“Thả Hỷ, cậu quả thật đã thay đổi nhiều quá. Thả Hỷ của thời Đại học, trước bao ánh mắt nhòm ngó vẫn vô tư lự. Giờ đây lại thu tay thu chân, nhìn trước ngó sau thế này.”
Thả Hỷ biết Đinh Chỉ Túc đang lo lắng cho mình. Cô ấy chưa chắc đã hiểu hết nỗi lòng của cô, vì vậy, cô cũng không muốn tranh luận nhiều. Lẽ nào Thả Hỷ lại không muốn hồ hởi hơn sao?! Tuy nhiên, biểu hiện gần đ