Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342054
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2054 lượt.
m cô nóng bỏng. Trái tim cô dường như cũng đang bị khoét một lỗ hổng lớn.
Mãi tới khi anh bình tĩnh lại, Thả Hỷ vẫn không nói một câu nào, cô chỉ vỗ nhè nhẹ vào lưng anh.
Một lúc lâu sau, Triệu Vĩ Hàng đẩy cô ra.
“Anh đã đánh giá quá cao bản thân mình, anh không chăm sóc được cho em, ít nhấtl à vào lúc này, anh xin lỗi.”
“Anh đừng nói vậy”, Thả Hỷ đưa tay ra, ôm lấy anh. “Anh đã chăm sóc cho em suốt ba năm nay. Đáng ra em phải nói lời xin lỗi, nếu không phải do em, bố cũng không bị...”
“Không phải lỗi của em”, Triệu Vĩ Hàng cũng không nói tiếp được nữa, anh cảm thấy mỗi lần anh cố gắng để làm điều mình muốn thì đều gặp thất bại.
Vấn đề của anh là đã quá kiêng dè, càng để tâm lại càng sợ ném chuột vỡ đồ.
Kết quả là đã không giải quyết được việc lại còn gây rắc rối thêm. Con ngơowf anh đáng ra không thể làm những chuyện như vậy.
“Triệu Vĩ Hàng, chúng ta vui vẻ gặp nhau, vui vẻ chia tay nhé!”, Thả Hỷ cố gắng kiềm chế cảm xúc để mở lời trước.
“Chẳng có lần gặp lại, mãi mãi không thể coi là vui vẻ chia tay được.” Triệu Vĩ Hàng rút tay ra, châm một điếu thuốc rồi đưa lên miệng.
Giấc ngủ ngắn ngủi ban nãy, mặc dù sau đó lại khóc rồi trằn trọc, ít nhiều cũng cho anh thêm chút sức lực để có thể tiếp tục suy nghĩ về mọi chuyện.
Thả Hỷ xoay xoay người, dựa vào Triệu Vĩ hàng.
“Xin lỗi.”
Thực ra, nếu nghĩ đến chuyện gặp lại thì cảm xúc cũng dễ chịu hơn nhiều.
Tuy nhiên, nếu chỉ hy vọng về điều đó một cách mơ hồ thì thà rằng coi như không có còn hơn.
Triệu Vĩ Hàng rất muốn nói rằng, chúng ta hãy chờ thêm một thời gian nữa nhưng ngay cả một câu như vậy, anh cũng không nói ra được.
Cho dù là đang yêu nhưng nếu phải chọn lựa giữa sự sống còn của bố mẹ và hạnh phúc của bản thân mình, e rằng anh vẫn phải chọn điều đầu tiên.
Làm sao có thể thuyết phục một người đang trong tình trạng nguy cấp cần phải có sự trợ giúp của máy móc kia, làm sao có thể thuyết phục một người bố chỉ suy nghĩ vì con cái? Triệu Vĩ Hàng quả thực không thể mở miệng được.
Vì vậy anh đã chọn cách im lặng. Anh quyết định sẽ chịu mang tiếng một người chồng yếu đuối. Hãy để cho người ta tự lựa chọn những gì mà họ thấy hợp lý nhất.
“Triệu Vĩ Hàng, ngày mai chúng ta sẽ đi làm thủ tục nhé.” Không ngờ cuối cùng vẫn đến lượt Thả Hỷ lên tiếng, thật là có đầu có đuôi.
Ngón tay của Thả Hỷ đang xoa xoa lên vết thương trên đỉnh đầu của Triệu Vĩ Hàng: “Em còn chưa biết vết thương của anh liền sẹo trông như thế nào, có xấu lắm không?”.
“Lúc tháo chỉ, anh có xem qua gương, trông cũng không đến nỗi nào.”
“Triệu Vĩ Hàng”, Thả Hỷ gọi khẽ.
“Em nói đi.”
“Em đi rồi, hai bố con anh phải hòa thuận với nhau nhé!”, Thả Hỷ nói.
Bỗng nhiên, cô ngồi thẳng dậy: “Triệu Vĩ Hàng, anh ôm em đi, hãy ôm em một lần cuối cùng đi”.
Bắt đầu một cách tùy tiện, kết thúc một cách nhảm nhí nhưng quả thật Thả Hỷ không dám nghĩ rằng cô và Triệu Vĩ Hàng còn có thể làm điều gì khác.
Tuy nhiên, lúc này đây, cô rất muốn có được cảm giác ngọt ngào khi da thịt, hơi ấm của hai người sát lại gần nhau.
Triệu Vĩ Hàng kéo cô lại gần, ôm chặt cô vào lòng. Anh cắn chặt lên vai cô, nơi mà trước đây anh thường đặt lên những nụ hôn nhẹ nhàng.
Thả Hỷ chỉ khẽ kêu lên một tiếng, cô cũng cắn nhẹ lên tai anh.
Đau đớn chính là cách ghi nhớ tốt nhất.
Hai người bọn họ, không còn quyền được yêu, bởi tình yêu đối với bọn họ không còn đường lùi nữa.
Em như một ngôi sao mọc giữa bầu trời ban ngày, không phải là nó không đủ sáng mà đơn giản chỉ vì hào quang của nó đã bị ánh mặt trời che lấp mất rồi.
Chia ly
Rõ ràng vẫn là một Cố Thả Hỷ có phần ngây ngô nhưng không nản chí, vẫn là bóng dáng ấy, khuôn mặt ấy, nhưng tại sao trái tim của Tần Mẫn Dữ, mỗi khi gặp cô lại cao vút lên, lơ lửng trong không trung, mãi mãi treo ở đó.
***
Thủ tục ly hôn được hoàn tất một cách nhanh chóng, thuận lợi. Không ai muốn nói điều gì, so với việc kết hôn, chỉ xét về không khí bên ngoài cũng có phần nặng nề hơn. Sẽ có người rơi lệ, sẽ có người dằn vặt đau khổ nhưng phần lớn mọi người đều như tê dại. Ngay cả người đóng dấu vào sổ ly hôn cho họ trông cũng có phần đờ đẫn
Sau khi ra khỏi tòa án, Thả Hỷ lập túc vẫy xe, cô không còn chỗ nào để đi , cũng không muốn gặp ai cả, cô chỉ có thể chở về căn nhà có gác xép kia. Tần Mẫn Dữ nói đó là đường lùi mà bà nội và anh đã để lại cho cô. Thả Hỷ không hề ngoảnh đầu nhìn lại. Mặc dù không quay lại nhưng cô biết Vĩ Hàng vẫn đang đứng đó, theo dõi hình bóng của cô, không hề cử động.
“ Ờ cứ để đấy, nguội một chút tớ sẽ ăn, đang nóng quá.” Thả Hỷ buông bát xuống nhưng cho tới khi Chỉ túc ra về, cô vẫn không bưng bát cháo lên
“ Cậu muốn cứ tiếp tục như vậy à? Muốn chết đói trong căn nhà mới rồi sau đó biến thành một bóng ma u uất à?” Đinh Chỉ Túc không muốn ép Thả Hỷ, cô chỉ muốn khơi ra chuyện gì đó để Thả Hỷ tranh luận lại.Chỉ Túc không muốn bạn mình cứ mãi chìm đắm trong yên lặng như vậy.
“ Không sao đâu, tớ chỉ nghỉ ngơi th