Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342060
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2060 lượt.
yện.
Vì vậy, bước thứ nhất, phải nói rõ rằng Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh không biết gì về chuyện này. Như vậy, tính chất câu chuyện sẽ thay đổi, có thể nói sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Bước thứ hai, cần phải nói rõ hơn nữa, Thả Hỷ cũng không biết rõ nguồn gốc của gói quà, càng không hề có chuyện ỷ thế vợ lãnh đạo mà nhận bất cứ món quà phi pháp nào. Bước này, Kiều Duy Nhạc có thể ngấm ngầm trợ giúp. Tuy nhiên, Thả Hỷ vẫn cần phải tự mình đối mặt với mọi chuyện, không thể dạy cô ấy nói từng câu được.
Việc đó vốn dĩ không khác sự thực là mấy. Vì vậy, khi bị hỏi đi hỏi lại, Thả Hỷ không hề có chút sơ suất gì. Giao nộp lại những chứng cớ đó xong, Thả Hỷ cũng được về nhà. VIệc đó dễ dàng tới mức nằm ngoài sự tưởng tượng của cô.
“Dễ dàng như vậy, sao Triệu Vĩ Hàng lại không để em ra mặt?”, Thả Hỷ hỏi Kiều Duy Nhạc, cô cảm thấy rất khó hiểu. Ra khỏi nơi thẩm tra thì trời đã tối nhưng Kiều Duy Nhạc vẫn đứng bên ngoài đợi cô. Vừa gặp mặt, anh đã nói với Thả Hỷ, Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh ấy đã về nhà rồi.
“Bên ngoài đơn giản như thế nhưng bên trong có bao nhiêu uẩn khúc, làm sao em biết được.” Đến giờ Kiều Duy Nhạc cũng không dám chắc việc làm vừa rồi của mình có phải là một biện pháp tồi không, dù sao Triệu Vĩ Hàng cũng không hề cảm kích. Ban nãy gặp mặt, cậu ấy cũng chẳng muốn nói chuyện nhiều. Cũng đúng thôi, Cố Thả Hỷ chính là mầm họa lâu dài, lúcn ào cũng có thể bị lợi dụng. Chỉ cần sau này cô ấy và Triệu Vĩ Hàng còn liên quan với nhau, bọn họ sẽ phải luôn đề phòng mũi tên bắn lén.
Ý tứ của Triệu Vĩ Hàng thế nào, không phải là Kiều Duy Nhạc không biết nhưng bây giờ chẳng phải đã thoát nạn này rồi hay sao? Chờ đợi bao nhiều ngày như vậy, cũgn chẳgn có ai ra mặt phá vỡ cục diện, ngoài việc tự cứu mình ra cũng chẳng còn cách nào nữa rồi.
“Kiều Duy Nhạc, chuyện này sẽ có ảnh hưởng như thế nào đến Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh ấy?” Mặc dù bọn họ đều nói rằng không phải lỗi tại cô nhưng Thả Hỷ biết rằng, nếu không phải do cô thì viên đạn đó đâu dễ bắn ra như vậy. Triệu Vĩ Hàng đã từng dặn dò cô rất kỹ lưỡng nhưng khi anh nằm viện, Thả Hỷ quả thực đã quá sơ ý, chẳng suy nghĩ được gì nhiều. Bây giừo, Thả Hỷ khong chỉ tự trách mình mà còn hối hận rằng đã không làm tròn bổn phận của một người vợ, lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô, chỉ làm vướng chân anh. Khi quyết định thừa nhận mọi việc, cô thậm chí còn chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ phải đi ngồi tù. Bản thân mình làm sai thì phải tự gánh chịu.
Kiều Duy Nhạc vừa lái xe vừa đắn đo suy nghĩ để nói ra câu này: “Ảnh hưởng cũng không rõ rệt nhưgn nhất định là tiêu cực”. Đây vốn dĩ là một vụ án rắc rối, mức ảnh hưởng của nó lớn như thế nào, việc này nhạy cảm ra sao, không cần Kiều Duy Nhạc phải nói, Thả Hỷ cũng đã phần nào hiểu được.
“Em biết rồi”, Thả Hỷ gật đầu.
Xe dừng lại trước cửa nhà bố mẹ Triệu Vĩ Hàng, Kiều Duy Nhạc nhìn Thả Hỷ, nói: “Đừng quá khích, Triệu Vĩ Hàng rất lo cho em”.
“Kết quả như thế này, chẳng phải rất phù hợp với mong muốn của anh hay sao, Ngô Hoạch sẽ có cơ hội trở thành vợ của bạn một cách danh chính ngôn thuận còn gì.” Nhắc đến chuyện tình cảm, Thả Hỷ bỗng trửo nên sắc sảo. Sự lo lắng, sợ hãi của Thả Hỷ trong mấy ngày gần đây đều là vì Triệu Vĩ Hàng. Nói xong, cô lại cảm thấy hơi ngượng ngùng: “Kiều Duy Nhạc, chuyện lần này, nếu là Ngô Hoạch, chắc chắn sẽ không phạm phải một lỗi ngốc nghếch như vậy đâu nhỉ?”.
Kiều Duy Nhạc mỉm cười: “Bọn họ đã rắp tâm làm việc xấu rồi, đừng đem chuyện đó ra tự trừng phạt bản thân nữa. Em và Ngô Hoạch không giống nhau, vì vậy thủ đoạn bọn họ dùng chắc cũng sẽ khác nhưng kết quả vẫn giống nhau thôi”.
“Anh đang an ủi em.”
"Dù anh không phải là người xuất gia nhưng cũng không bao giờ nói dối.“
„Cho dù thế nào, em cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Cảm ơn anh đã làm mọi việc cho gia đình em, nếu sau này có việc gì cần mà em có thể làm được, cứ gọi em nhé, đừng ngại!“ Quả thực, cô đang có cảm giác một ngày trên trời bằng nghìn năm dưới hạ giới, mấy ngày xa nhau mà như đã xa cách nhau cả một đời.
Chỉ có phòng khách trong nhà của bố mẹ Triệu Vĩ Hàng là sáng đèn, trước khi bước vào, Thả Hỷ cảm thấy thấp thỏm không yên.
Trong phòng khách có ba người, họ đều đang ngồi trên sofa, ông Triệu Khắc Dương và Triệu Vĩ Hàng đang hút thuốc, không ai nói với ai câu gì.
„Bố, mẹ, Vĩ Hàng, con về rồi“, Thả Hỷ lên tiếng trước.
Bố chồng dường như đã già thêm vài tuổi, dáng vẻ rất mệt mỏi. „Thả Hỷ, con lại đây ngồi một chút.“
Triệu Vĩ Hàng bỗng lên tiếng: „Bố, bố không phải nói gì cả, con không đồng ý“.
Ông Triệu Khắc Dương bỗng đưa tay đập xuống bàn: „Lão già này cũng không nói được mày nữa rồi!“. Thả Hỷ sợ khiếp vía, cô vẫn nghe người khác nói rằng bố chồng cô rất nóng tính nhưng trước giờ cô chưa thấy ông nổi nóng bao giờ cả.
„Vĩ Hàng, giờ bố con đã chịu lui về rồi, con còn muốn thế nào nữa? Ông ấy nói gì, àm gì, chẳng phải đều vì con hay sao!“, giọng bà Khúc Văn Phương đầy vẻ trách móc.
„Bố, mẹ, có chuyện gì bố mẹ cứ nói đi ạ. Chuyện lần này đều do con đã sai“, Thả Hỷ vội vàng nói, cô đã