Tác giả: Mộc Phạn
Ngày cập nhật: 03:15 22/12/2015
Lượt xem: 1342055
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2055 lượt.
thoại ở nhà đều do chị giúp việc nghe, nói rằng không ai ở nhà cả, họ đã đi mấy hôm rồi mà vẫn chưa về. Điện thoại di động cũng tắt máy. Sức chịu đựng của Thả Hỷ đã đến giới hạn, cô bắt buộc phải biết chuyện gì đang xảy ra.
Thả Hỷ lật giở danh bạ điện thoại trong nhà, cuối cùng co quyết định gọi cho một người - Kiều Duy Nhạc.
Quả nhiên, đầu dây bên kia có người bắt máy.
“Kiều Duy Nhạc? Em là Cố Thả Hỷ.”
“Ờ, đợi chút nhé.” Bên cạnh anh ta dường như đang có rất nhiều người, âm thanh nghe rất hỗn độn. Một lát sau, không gian xung quanh đã yên ắng, giọng của Kiều Duy Nhạc mới cất lên: “Có chuyện gì không?”
“Đã mấy ngày rồi Triệu Vĩ Hàng không về nhà, anh có biết anh ấy đang ở đâu không?”
“Chuyện này anh biết. Em cứ yên tâm đi, anh cũgn đang nghĩ cách.” Thực ra, Kiều Duy Nhạc cũng chẳng có cách gì. Hoàn cảnh gia đình anh quả thực rất phức tạp. Bên nhà bố anh làm kinh doanh từ đời này sang đời khác, tiền của đề huề. Bên nhà mẹ anh trước Giải phóng cũng đã gác bút nghiên theo việc đao cung. Ông ngoại của anh hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Nhật. Trong nhà có một cậu cũng hy sinh ở chiến trwognf Triều Tiên. Với địa vị của họ cũng không thể làm nên điều gì cả. Vả lại mối quan hệ trong giới chính trị lại hết sức bí hiểm.
Kiều Duy Nhạc cũng biết, chuyện của Triệu Vĩ Hàng, nếu không có người ủng hộ thì nhà anh không thể manh động được. Mặc dù hai gia đình có mối quan hệ tốt như vậy nhưng xem ra giờ đây cũng không thể giúp được gì. Ngay từ khi Triệu Vĩ Hàng bị cách ly để thẩm tra, anh đã đi liên lạc khắp nơi nhưng với khả năng của anh hiện nay, xem ra chỉ có thể nghe ngóng xem tình hình tiến triến như thế nào mà thôi, không thể làm gì để xoay chuyển tình thế được. Kiều Duy Nhạc đương nhiên không thể làm ngơ đứng nhìn Triệu Vĩ Hàng gặp nạn, huống hồ lại còn bị người khác hãm hại. Chỉ riêng việc Triệu Vĩ Hàng đã từng nhảy xuống sông cứu anh khỏi chết đuối, chỉ riêng tình bạn gắn bó bao nhiêu năm nay giữa họ cũng khiến Kiều Duy Nhạc không thể không tìm cách giúp gia đình Vĩ Hàng thoát khỏi khó khăn.
Kiều Duy Nhạc cũng đã đến tìm gặp bố anh nhưng ông chỉ nói rằng chuyện này chưa liên quan đến tính mạng, ông Triệu cản đường đi của người khác, cũng cần phải thuận theo thế sự thôi, điều đó tốt cho mọi người. Ông còn nói, là một nhà chính trị, ngoài khí chất chính trị ra còn cần có mưu lược và tầm nhìn xa trông rộng. Ông Triệu cũng nên về nghỉ rồi, phong cách làm quan cũ của ông không còn thích hợp với xu thế phát triển hiện nay nữa, nếu không, e rằng cũgn sẽ liên lụy tới cả Triệu Vĩ Hàng.
Kiều Duy Nhạc biết, bố anh nói vậy cũng không phải khôgn có lý nhưng tình hình hiện nay cắhc sẽ liên lụy tới rất nhiều chuyện khác. Nhà họ Triệu cứ chịu như vậy cũng không phải biện pháp hay. Chỉ có việc lớn hóa nhỏ, việc nhỏ tiêu tan đi thì mới là hành động khôn khéo.
“Không ai tìm em hỏi chuyện à?”, Kiều Duy Nhạc hỏi Thả Hỷ.
“Không, em vẫn luôn ở nhà nhưng không có ai tới tìm gặp cả. Tuy nhiên, Triệu Vĩ Hàng nói, em vốn chẳng biết gì cả. Thực ra, em là người gây nên mọi chuyện.” VÌ mấy ngày hôm nay không được nói ra một lời nào, Thả Hỷ cứ nói đi nói lại mãi, chỉ sợ rằng lời nói không đủ để diễn đạt ý của mình.
“Em cứ ở nhà đợi anh, anh sẽ tới ngay, chúng ta gặp nhau rồi nói chuyện.” Kiều Duy Nhạc có cảm giác, Thả Hỷ sẽ là đầu mối để hóa giải mọi chuyện.
Kiều Duy Nhạc đến nơi, chỉ nghe qua vài câu đã hiểu hết đầu đuôi câu chuyện.
Thả Hỷ nhìn mắt Kiều Duy Nhạc càng ngày càng sáng lên liền hỏi: “Anh có cách gì không, có cách gì để họ có thể về không? Vết thương của Triệu Vĩ Hàng còn chưa khỏi hẳn!”.
“Đừng lo lắng quá, họ chỉ bị gọi đến để hỏi chuyện, việc này rất bình thường, cũgn thuộc phạm trù công việc thôi. Còn về vấn đề sức khỏe, ở đó càng tiện cho việc nghỉ ngơi của cậu ấy. Chỉ có điều, việc nhận hối lộ lại xảy ra không đúng lúc, có vẻ đãp hát sinh vấn đề mới, cậu ấy cũng không thể nói rõ được.”
“Để em đến nói thử xem, việc này vốn chẳng liên quan gì tới Triệu Vĩ Hàng và bố mẹ anh ấy”, Thả Hỷ nói.
“Bây giờ em xuất hiện thì e rằng đã muộn. Người khác sẽ nghĩ em cố ý éo sự việc về phía mình, muốn nhận tội cho người thân.”
“Nhưng sự thật là athế mà.” Mặc dù Thả Hỷ biết Triệu Vĩ Hàng không muốn cô lộ diện nhưng dù sao họ cũng là người một nhà, sao lại không tránh khỏi liên lụy được.
“Đừng quá ngây thơ thế, cứ từ từ rồi tính.” Kiều Duy Nhạc đã nghĩ ra một kế nhưng phải thực hiện cụ thể như thế nào thì rất cần sự phối hợp của Thả Hỷ.
Cách của Kiều Duy Nhạc thực ra cũng không quá khó khăn. Anh chỉ cần Thả Hỷ ra mặt, tự nhận mình đã nhận số tiền đó nhưng do ai đưa đến thì không nói, chỉ nói rằng thấy để trước cửa nhà liền nhặt mang vào. Điều này rất quan trọng, Kiều Duy Nhạc lo rằng đối phương đã có biện pháp dự phòng. Ngộ nhỡ người ra tay kia có bất cứ liên quan gì tới công việc mà Triệu Vĩ Hàng phụ trách, chỉ cần Ủy ban Kiểm tra có ảnh chụp lại, hai bên sẽ lâm vào cảnh cùng chết. Thà rằng bỏ qua nguyên nhân bị hãm hại ngay từ đầu, với nguyên tắc đó, có thể hóa giải được mọi chu