Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Anh Sẽ Đợi Em Trong Hồi Ức

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342631

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2631 lượt.

i, nhưng những lời nói buồn nôn của cậu, việc vô liêm sỉ cậu làm thật sự khiến tôi ghê tởm quá mức.”
Tư Đồ Quyết không kịp ngăn cản, Liên Tuyền vung nắm đấm mạnh mẽ hướng về phía mặt Diêu Khởi Vân, Diêu Khởi Vân lảo đảo, khom lưng, ngiêng người nhổ ra một ngụm máu.
Tư Đồ Quyết nhất thời đẩy mạnh Liên Tuyền: “Anh làm cái gì đấy?” Cô cũng không để ý nữa, tiến lên xem vết thương trên mặt Diêu Khởi Vân. Nhưng Diêu Khởi Vân cũng không cảm kích, chán ghét đẩy cô ra.
Liên Tuyền càng thêm phẫn nộ, giận dữ chỉ Diêu Khởi Vân: “Cú đấm này của tôi là để nói với cậu rằng: cậu chẳng qua chỉ là một con chó nhà Tư Đồ nuôi mà thôi, nếu đã xem như chó thì cũng đừng tuỳ tiện sủa bậy.”
“Liên Tuyền, anh im miệng cho em!”
Diêu Khởi Vân cười lạnh, không phản ứng gì. Người bị câu nói này chọc giận lại chính là Tư Đồ Quyết.
Những lời này của Liên Tuyền, cô không phải chưa từng nói qua, nhưng cô mắng Diêu Khởi Vân như thế nào, làm nhục Diêu Khởi Vân như thế nào thì cũng là việc của cô, là chiến tranh giữa cô và Diêu Khởi Vân mà thôi. Cô không chịu được những lời này lại từ miệng người khác nói ra, ngay cả người đó là Liên Tuyền thì cũng đều khiến cô thấy rất căm tức.
Liên Tuyền ngây người vài giây.
“Em còn bảo vệ cậu ta?”
“Anh ấy là người của nhà em, không tới lượt anh mắng anh ấy, càng không tới lượt anh đánh anh ấy!”
“Em đồng ý để cậu ta tiếp tục làm con chó theo chân em?”
Tay Tư Đồ Quyết chỉ vào khuôn mặt của Liên Tuyền đang chất chứa các cảm xúc phức tạp: giận dữ, bối rối, không cam chịu, còn có vẻ đẹp trai đầy ghen tị nữa.
“Anh thử nói lại từ “chó” lần nữa xem!”
Khuôn mặt tức giận của Tư Đồ Quyết trở lại vẻ kiều diễm như trước, khiến Liên Tuyền cảm thấy hoàn toàn xa lạ.
“Anh ấy theo em, không phải theo anh, anh không muốn thì tránh ra xa em chút.”
“Đây chính là thái độ của em?” Liên Tuyền nén chịu, mà ánh mắt vẫn có thuỷ quang loé ra, nhưng cậu lại tuyệt đối không thể dễ dàng để nó rơi xuống.
Tư Đồ Quyết khổ sở vô cùng, cô và người con trai cô thích sao lại biến thành như thế này.
“Bỏ đi Liên Tuyền, anh đi trước được không? Đợi đến khi chúng ta nghĩ thông suốt rồi sẽ gọi điện nhé.”
Liên Tuyền chẳng nói chẳng rằng bước đi.
“Đợi đã.” Diêu Khởi Vân buồn bực gọi cậu.
Liên Tuyền đứng lại, không quay đầu.
“Đủ rồi…” Tư Đồ Quyết sợ Diêu Khởi Vân không chịu bỏ qua, túm lấy cậu, rít hai hàm răng nói.
Diêu Khởi Vân ngồi xuống, nhặt lên chiếc nhẫn trên mặt đất đã bị mọi người quên đi, ném nhẹ về phía Liên Tuyền.
“Cầm đồ của cậu đi.”
Nhẫn rơi trên cỏ, lăn lóc, không phát ra tiếng gì. Tay Liên Tuyền lặng lẽ siết chặt, lập tức giẫm lên chiếc nhẫn, bước đi, để lại Tư Đồ Quyết đang hoảng hốt và Diêu Khởi Vân lặng lẽ trầm mặc.
Căng thẳng một lúc, Tư Đồ Quyết không chút dịu dàng quay mặt Diêu Khởi Vân lại.
“Làm gì đấy? Đừng có động chân động tay.” Cậu vẫn kháng cự, nhưng không nói được gì cả.
Tư Đồ Quyết không để ý cậu, kiên quyết quay mặt cậu lại, cẩn thận xem vết thương.
“Anh cho rằng tôi để ý anh? Chỉ là muốn xem anh bị đánh như thế nào, đã thành đầu heo chưa.”
“Em mới là đầu heo ấy, bị người ta ăn sống còn không biết.” Giống như cú ném sách của Diêu Khởi Vân, hạ thủ của Liên Tuyền cũng không nhẹ. Nửa bên mặt của Diêu Khởi Vân sưng lên, lúc nói chuyện môi động đậy, đau đến mức tiếng nói cũng không rõ.
Tư Đồ Quyết vì tìm vết thương mà xoa xoa mạnh chỗ miệng cậu.
“Em…” Diêu Khởi Vân đau đến co lại, cắn răng trừng mắt nhìn cô.
Nhìn không có vẻ đáng lo lắm, Tư Đồ Quyết thả cánh tay Diêu Khởi Vân mình đang nắm.
“Đáng đời anh!”
“Không cần em quan tâm, em cút theo cậu ta đi.”
“Em muốn đi hay không, anh không quản được. Cái tên không tiền đồ như anh, bị người ta đánh mà không biết đánh trả.”
“Anh không muốn so đo với cậu ta.” Diêu Khởi Vân nhặt cuốn từ điển lên, nâng niu phủi đi mặt bị bẩn: “Em cho rằng anh không đánh lại anh ta? Đồ ngu mới động thủ để giải quyết vấn đề.”
“Ngu gấp đôi mới ném sách đi.” Tư Đồ Quyết trả lời lại mỉa mai. Chỉ có điều cô thật sự tin tưởng lời của Diêu Khởi Vân. Cậu ta vốn không thể nói ra những lời tử tế, nhưng không thích ba hoa khoác lác. Cậu ta gầy vẫn gầy, không hơn kém; giống như kể từ nhỏ không có mẹ, sau này lại là đứa trẻ không có bố, vẫn lớn lên ở thôn quê, không dễ để người khác ức hiếp, đánh nhau là chuyện thường ngày.
“Đi thôi, đã muộn rồi.” Diêu Khởi Vân tức giận đẩy vai Tư Đồ Quyết.
Tư Đồ Quyết lúc này mới nghĩ đến chuyện lúc nãy, lắc đầu hét, thuận thế ngồi xuống đám cỏ, buồn rầu đạp cỏ: “Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Liên Tuyền chắc chắn sẽ không để ý đến em nữa, mọi chuyện đang tốt đẹp sao lại thành thế này… Anh phải đi một mình thôi, đi đi, đi đi, đi đi, nói với mẹ là em bị chó sói tha đi rồi.”
Diêu Khởi Vân ghét nhất cô bất chấp đạo lý, cô cũng cho rằng cậu chắc chắn sẽ không chịu nổi mà đi mất. Ai biết một lúc sau cô thấy cậu ngồi xuống cạnh mình.
“Em xém chút nữa là bị chó sói tha đi rồi. Cậu ta lợi dụng em như vậy mà em vẫn không có phản ứng, chưa từng thấy ai ngu ngốc hơn em.