Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341335
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1335 lượt.
Họ không giống nhau, cũng không có quan hệ huyết thống, em gái như vậy, Thiệu Tình không thể không nghĩ theo chiều hướng mập mờ, hơn nữa tiểu nha đầu tâm tư xảo trá, về sau Thiệu Tình ngẫm lại, chính mình lớn hơn cô gần mười tuổi, lại vẫn chưa đủ để là đối thủ của cô.
Tiểu nha đầu chưa bao giờ ở trước mặt Phùng Ki nói xấu, mặc dù cô đã biểu hiện vô cùng rõ ràng, cô không thích mình, vô cùng không thích, trên thế giới này không ai lại thích tình địch, phương thức tiểu nha đầu đối phó tình địch, khiến Thiệu Tình cơ hồ phá hủy hình tượng cô xây dựng trước mặt Phùng Ki, khiến cô giống như cô gái thiếu kiên nhẫn.
Tiểu nha đầu ở nhà khách, cô ở bao lâu, Phùng Ki phải bồi bao lâu, hành động của hai người, tự nhiên đã thành một loại thói quen, Phùng Ki theo bản năng chiếu cố tiểu nha đầu: ăn, mặc ở, đi lại đều chiếu cố.
Tiểu nha đầu càng thỉnh thoảng tạo ra một ít vấn đề nhỏ, để cho Phùng Ki xử lý, nếu không được còn có thể tự ngã, làm trầy da một chút, sau đó Phùng Ki sẽ đau lòng ôm cô mà dỗ ...
Thời điểm Phùng Ki bận rộn, tiểu nha đầu sẽ đến tìm cô, đừng tưởng rằng tiểu nha đầu có ý tốt, cô tới là để kể quá khứ của cô cùng Ki ca ca là thế nào, từ nhỏ đến lớn, từng chút từng chút, chuyện không đầu không đuôi cũng kể, thậm chí kinh nguyệt lần đầu tiên của cô, Phùng Ki thay cô pha nước đường đỏ, mua băng vệ sinh cô cũng kể, khẩu khí tương đối tự nhiên, nhưng Thiệu Tình không bỏ qua ác ý lóe ra trong mắt cô.
Cho tới bây giờ, cô cũng còn nhớ rõ bộ dáng cô ta lúc đó, chính là một tiểu ác ma trên đầu có hai cái sừng dài, bất quá cô tức giận, cùng Phùng Ki nói qua rất nhiều lần, cô nói một lần, cùng Phùng Ki rùng mình một lần, trong mắt Phùng Ki, tiểu nha đầu kia chính là thiên sứ nhỏ đáng yêu thuần khiết nhất trên thế giới.
Thời điểm hai người vừa quen nhau, Phùng Ki cho cô xem ảnh chụp của tiểu nha đầu, để ở ngăn trong cặp da của anh, nha đầu tóc buộc đuôi ngựa, ngửa đầu, ánh mắt phát sáng, lộ vẻ tươi cười xinh đẹp ngọt ngào, nếu về sau không gặp chính thức, Thiệu Tình cũng sẽ tưởng đó là thiên sứ nhỏ.
Những ngày này, Thiệu Tình cũng suy nghĩ cẩn thận, mình phải có kế với tiểu nha đầu, sau đó lại đột nhiên có một cơ hội, có thể là cơ hội chuyển chính thức, cơ hội cô có thể vĩnh viễn ở lại bộ đội, lúc ấy lãnh đạo nói chuyện với cô, vấn đề cá nhân là nhân tố quan trọng ảnh hưởng đến cơ hội lần này, cũng chính là thay đổi biện pháp nói cho cô biết, muốn cô không bị hôn nhân trói buộc.
Cô lúc ấy không còn cách nào, phải lựa chọn cùng Phùng Ki chia tay, cô cho Phùng Ki lý do là không xứng với anh, đó là lấy cớ, lúc ấy cô khó khăn rất nhiều, hiện tại vô tình phát hiện, đã biết cha của Phùng Ki là ai? Thiệu Tình bỗng nhiên cảm thấy ông trời thật sự bất công với cô, với việc Phùng Ki giấu diếm trước kia, cũng không thể tránh sinh ra cảm xúc oán giận, nếu không phải anh giấu diếm, cô cũng không đến mức...
"Hình như anh phục hồi rất nhanh." Thiệu Tình đi tới rờ tay lên thức ăn dinh dưỡng đặt ở trên tủ đầu giường, rồi cúi đầu, mở miệng trước, Phùng Ki gật gật đầu: "Em đến thăm em trai em ..."
Thiệu Tình cắn cắn môi dưới, bỗng nhiên ngẩng đầu lên: "Vì sao năm đó không nói cho em biết tình hình thực tế, hay là, anh sợ em biết cha anh là tham mưu trưởng Phùng, mặt dày mày dạn bám theo anh?"
Phùng Ki ngây ra một lúc, lập tức liền hiểu được, cha anh cùng chú Phương từ căn cứ diễn tập trực tiếp đến bệnh viện, tự nhiên sẽ không giấu diếm thân phận, trong bệnh viện chuyện bát quái truyền đi cũng không chậm, Thiệu Tình nếu đến thăm em trai cô, biết được cũng là chuyện sớm muộn, chỉ là khẩu khí cô chất vấn như vậy, làm Phùng Ki có chút không thích ứng.
Sắc mặt của anh không hề biến hóa, chính là nặng nề nhìn cô: "Anh không hiểu được, ba anh là ai, với anh và em có quan hệ gì?" Sắc mặt Thiệu Tình có chút đỏ lên: "Vì sao không quan hệ? Nếu biết, chúng ta lúc trước làm sao có thể chia tay..."
Phùng Ki lại trực tiếp đánh gãy cô: "Anh nhớ rõ, lúc trước em nói với anh lý do chia tay là em không xứng với anh, chẳng lẽ biết chức vị của cha anh, em có thể xứng với anh sao?"
Manh Manh thừa nhận chính mình rất nhỏ nhen, đối với khoảng thời gian Thiệu Tình cùng Ki ca ca quen nhau, tương đối để ý, phỏng chừng cả đời không có khả năng tiêu tan.
Ánh mắt của cô dừng trên tay Thiệu Tình, lóe lóe, Thiệu Tình bỗng nhiên cảm thấy, cả người mình có chút lạnh, tiểu nha đầu khó đối phó này, Thiệu Tình rất rõ ràng, hơn nữa đã biết gia thế bối cảnh của cô, Thiệu Tình dù có đầu thai thêm tám trăm lần cũng vô dụng, cho nên nói, thượng đế thật sự rất bất công, có người sinh ra cái gì cũng có, dung mạo, gia thế, địa vị, quyền lợi, tình yêu, ví như Phương Manh Manh, có người lại cần phải tự mình phấn đấu, hơn nữa là phụ nữ, vất vả gian nan không cần phải nói, trong lòng chua xót chỉ có tự mình biết mà thôi.
Giờ khắc này, trong lòng Thiệu Tình ghen tị tới cực điểm, đã bất đắc dĩ trôi đi, từ khi biết gia thế Phương Manh Manh, Thiệu Tình liền suy nghĩ cẩn t