Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341334
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1334 lượt.
hận, năm đó từ trên trời rơi xuống một cơ hội, căn bản không phải là vận khí của cô, mà là vì muốn cô cùng Phùng Ki chia tay, đem cô đuổi đi thật xa, chuyện này đối với Phương Manh Manh mà nói, quả thực dễ dàng.
Nha đầu kia xảo trá đã đến độ không thể tưởng tượng, chẳng qua tiểu nha đầu tuy rằng tâm cơ sâu sắc, nhưng dù sao tu luyện chưa lâu, trước mắt Phùng Ki cô ta lại lộ ra cảm xúc không thể che giấu.
Cô trương ra địch ý, khiến Thiệu Tình biết, Phùng Ki đối với chính mình còn có một chút tình cảm, bằng vào tình cảm đó, có lẽ sẽ cho cô một chút lợi ích, ít nhất, chuyện em trai cô có thể giải quyết tương đối hoàn mỹ. (tim mụ này đúng là đen như đáy nồi, :(, hừ, ta khinh)
Nghĩ đến đây, Thiệu Tình đứng lên, dùng ngữ khí rất thân thiết quen thuộc chào hỏi: "Manh Manh, đã lâu không gặp..." Ánh mắt Manh Manh liếc qua Ki ca ca cảnh cáo, bĩu môi miễn cưỡng tràn ra một nụ cười tươi, nói: "Thiệu tỷ tỷ vẫn khỏe." Sau đó, trực tiếp bỏ qua Thiệu Tình, đem bình thuỷ trong tay để lên trên bàn ở đầu giường: "Ki ca ca, đây là canh bồ câu, em tự tay hầm! Trên tay người ta đều bị nóng đỏ..." Nói xong, giơ tay đưa tới trước mắt Phùng Ki.
Phùng Ki cầm tay cô cẩn thận xem xét thật kỹ, trên tay nhỏ bé mềm mại trắng nõn có một khối hồng, không khỏi nhíu mày: "Sao lại không cẩn thận như vậy." nhẹ nhàng thổi thổi, hỏi cô: "Còn đau không?" Tiểu nha đầu nháy mắt mấy cái, gật gật đầu: "Ki ca ca đem canh này uống hết, mới không để em tự tay nấu, còn ngàn dặm xa xôi mang đến đây bị thất vọng."
"Ngàn dặm xa xôi?" Phùng Ki bật cười, yêu chìu chỉ chỉ cái trán của cô. Hành vi hai người thân mật như vậy, ba năm lại nhìn thấy, Thiệu Tình vẫn cảm thấy rất chói mắt như cũ, đứng lên tùy tiện tìm lấy cớ đi ra ngoài.
Đứng ở ngoài phòng bệnh, Thiệu Tình nhắm mắt, nhắm mắt lại cũng có thể nghe thấy thanh âm Phương Manh Manh bên trong, hơn nửa ngày mới mở mắt ra, đi đến cuối hàng lang, miệng Thiệu Cương ngậm điếu thuốc, ngồi ở trên ghế bên cửa sổ, Thiệu Tình cau mày, đưa tay tức giận giật lấy điếu thuốc trong miệng anh, ném vào bên trong thùng rác: "Em còn có tâm tình hút thuốc? Trên lưng mang xử phạt, đời này của em sẽ bị hủy, em rốt cuộc có biết hay không?"
Thiệu Tình có một em trai, nhỏ hơn mình tám tuổi, khi cha mẹ già rồi mới có đứa con này, bởi vậy, từ nhỏ được yêu chiều, em trai này có tài năng âm nhạc, nhưng dù có tài năng mà không có cơ hội thì cũng bằng không, không thi đậu vào học viện âm nhạc của tỉnh được, Thiệu Cương suy sút một trận, hút thuốc, uống rượu, đều học được vào lúc đó.
Về sau cha mẹ không còn cách nào khác, mới bảo cô thử xem có thể đem em trai vào bộ đội tham gia quân ngũ hay không, chỉ tiêu tham gia quân ngũ của Thiệu Cương, Thiệu Tình lấy được cũng không dễ dàng, đúng là lấy được, cũng không ngờ được, chỉ mới một năm liền xảy ra chuyện lớn như vậy.
Thiệu Tình trong lòng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Thiệu Cương lại không giống như trước phản bác chị mình, mà nhỏ giọng hỏi một câu: "Chị, việc kia, vừa rồi em thấy em gái Phùng doanh trưởng đi vào?"
Thiệu Tình liền cảm thấy sau tai bỗng nhiên nổi lên một trận gió lạnh, khiến cô không khỏi rùng mình một cái, cẩn thận đánh giá em trai, nhắc tới Phương Manh Manh, trong mắt Thiệu Cương hiện lên một loại mãnh liệt không xa lạ.
Thiệu Tình đột nhiên bắt lấy anh hỏi: "Tiểu Cương, em biết Phương Manh Manh?" Thiệu Cương sửng sốt một chút, trên mặt có chút xấu hổ: "Cô ấy tên Phương Manh Manh? Không, em không biết, nhưng mà cô ấy thật sự xinh đẹp lại đáng yêu."
"Xinh đẹp, đáng yêu?" Thiệu Tình không khỏi cười lạnh một tiếng: "Đó đều là vẻ ngoài, tóm lại, em cách xa cô ta một chút cho chị, càng xa càng tốt."
Bị ngữ khí của chị mình dọa sợ, Thiệu Cương bất giác gật gật đầu, trong đầu bỗng nhiên xẹt qua tình hình tối hôm đó, lúc ấy trên người Phương Manh Manh phát ra khí thế lạnh thấu xương, làm người ta khó quên, không biết chính mình còn có cơ hội nhìn thấy cô hay không...
Không đề cập tới hai chị em này, lại nói đến Manh Manh, Thiệu Tình đi ra ngoài, Manh Manh mới chu miệng, nhìn Phùng Ki: "Ki ca ca, anh thật sẽ không giúp em trai cô ấy chứ!"
Phùng Ki tức giận gõ gõ trán cô: "Em không phải đã nói, anh mà giúp, sẽ không xứng làm quân nhân, Ki ca ca ở trong lòng em, là người không có nguyên tắc như vậy sao?"
"Đương nhiên không phải." Manh Manh nở một nụ cười tươi có chút nịnh nọt, trả lời thực ‘chân chó’, hơn nữa tiến đến trong lòng Phùng Ki làm nũng: "Ki ca ca là tuyệt nhất, anh minh thần võ..." "Phì..." Phùng Ki bị bộ dáng của cô chọc nở nụ cười.
Manh Manh hơi hơi cúi mắt, trong lòng than thở, nếu Thiệu Tình không xuất hiện, cô của cô cũng từng nói, anh hùng cho dù rất lợi hại, cũng khó qua được ải mỹ nhân, tựa như cha của cô, lúc trước quả thực là nam nhân giống như thần, gặp gỡ mẹ xinh đẹp nhà cô, còn không phải trực tiếp xem là đồ ăn, thuần thục, liền đem mẹ cô quẹo vào Phương gia.
Manh Manh lại nghĩ đến, Thiệu Tình dáng dấp khá tốt, nhưng so với mình, vẫn là kém hơn, ải mỹ nhân của Ki ca ca phải là mình mới đúng, sao lại là