Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1341 lượt.
nhỏ nhắn khẽ nhếch, mắt to không hề chớp nhìn anh, đáy mắt nghi hoặc khiến mặt Phùng Ki đen như đáy nồi, lại mơ hồ lộ ra chút đỏ hồng xấu hổ cùng tức giận, nhìn qua vô cùng quỷ dị.
Manh Manh nháy mắt mấy cái, ước chừng hiểu được đã xảy ra chuyện gì, tuy rằng lúc này không thích hợp lắm, nhưng vẫn nhịn không được, bật cười khanh khách, cô cười, đem nghẹn khuất trong lòng Phùng Ki bùng phát, Phùng Ki cơ hồ có chút hung tợn nhìn cô, biểu tình trên mặt lại bởi vì nghẹn khuất mà có vẻ hết sức đáng yêu, chọc cười Manh Manh, việc thân thể khó chịu cũng tạm thời quên mất.
Rốt cục lúc rời khỏi, đầu Phùng Ki đã đầy mồ hôi, cúi đầu nhìn, sợ đã làm bị thương tiểu nha đầu, vừa nhìn thì ngẩn ra, bộ lông lưa thưa khiến khe hở ở mật cốc như ẩn như hiện, chậm rãi rỉ ra một chút đỏ sậm, rơi xuống ra giường màu trắng, giống như những đóa hoa đào nở rộ trong tuyết, trên người tiểu nha đầu chi chít dấu ấn đỏ như hoa đào, da thịt trắng như ngọc, tóc dài đen tuyền, xinh đẹp diễm tình, trong thuần khiết lộ ra một tia mị hoặc, thực rất mê người.
Phùng Ki bắt đầu buồn bực, cùng tiểu nha đầu ngủ trên một cái giường nhiều năm như vậy, sao giờ anh mới biết, nha đầu kia quả thực chính là một hồ ly tinh nhỏ câu hồn người, đột nhiên phát hiện tiểu nha đầu có chút không thích hợp, ánh mắt cô dừng ở một chỗ, nhìn đăm đăm.
Phùng Ki nhìn theo, không khỏi bật cười, tiểu nha đầu đang nhìn dưới thân anh, nhưng không có một chút ý tứ thẹn thùng, chính là tò mò kinh ngạc, còn có chút cảm xúc sợ hãi, bộ dáng cổ quái tinh linh, khiến người ta hận không thể cắn cô một ngụm.
Phùng Ki nghĩ không sai, Manh Manh đúng là tò mò kinh ngạc, còn có sợ hãi mơ hồ, tò mò là vì cô phát hiện vật này của Ki ca ca, thì ra lớn lên là như vậy, kinh ngạc là ‘thằng nhỏ’ của anh, cùng với của em trai Phương Tuấn nhà cô có khác biệt rất lớn.
Phương Tuấn nhỏ hơn cô rất nhiều, lúc vừa sinh ra, Manh Manh đại khái rất hưng phấn, so với bà nội của cô còn hưng phấn hơn, mang cái loại ý tưởng rốt cục mình không phải là nhỏ nhất, khiến cho lúc ấy cô có loại tự hào nói không nên lời, cô đã làm chị có một em trai có thể để cô chỉ huy, khi dễ. Nghĩ đến đó, cô không khỏi hưng phấn, hứng thú.
Luôn ghé vào thành nôi của em trai, vụng trộm nhéo hai má mềm mại của cậu nhóc, tiểu Phương Tuấn quấn tả, giống như con cua vung tay chân, lộ ra JJ nhỏ, mềm nhũn, nằm úp sấp.
Lần đó Manh Manh tương đối tò mò, vì sao bộ dạng của em trai cùng cô không giống nhau, bởi vì không giống, cho nên ấn tượng của Manh Manh khi còn nhỏ vô cùng khắc sâu, sau này xem tạp chí, nam nhân tuy rằng cơ bắp rối rắm, lại đều đã mặc quần lót, đêm nay là lần đầu tiên Manh Manh thấy vật thực, hơn nữa khoảng cách gần như vậy.
Manh Manh không thể không kinh ngạc về ‘thằng nhỏ’ của anh, có vẻ cùng với tưởng tượng của cô khác nhiều lắm, đường kính cùng chiều dài dọa người như vậy, thân thể cô nho nhỏ làm sao có thể dung nạp nổi, chả trách lại đau như vậy, quả thực chính là hung khí có thể giết người.
Manh Manh bỗng nhiên nghĩ đến, hung khí này không phải chỉ một lần hôm nay là xong, về sau khẳng định còn có lần hai, lần ba, lần bốn, lần năm, sau đó là vô số lần nữa, cô không khỏi rùng mình một cái, trong đầu xuất hiện vài ý niệm, có thể cùng Ki ca ca thương lượng một chút hay không, về sau vất vả như vậy cũng không tốt, cũng không phải hoạt động vui vẻ gì, bọn họ có thể làm ít thôi, hoặc là dứt khoát không làm.
Phùng Ki đương nhiên sẽ không đoán được ý tưởng của tiểu nha đầu, lại từ trong ánh mắt của cô dần dần nổi lên phản ứng, hai người đều trần trụi, lại ở nơi nguy hiểm như cái giường này, loại biểu tình cùng ánh mắt này của tiểu nha đầu, quả thực chính là kích thích mạnh nhất, máu toàn thân cơ hồ lập tức chảy về một chỗ, vốn vô tình cùng với gà chọi giống nhau, nháy mắt ngẩng đầu, nhắm thẳng vào tiểu nha đầu.
Manh Mah á một tiếng, sợ hết hồn, ngẩng đầu nhìn hướng Phùng Ki: "Ki ca ca, nó, nó động, nó, nó trở nên to lớn ..." ‘Thằng nhỏ’ bỗng nhiên tăng vọt, khiến Manh Manh hoảng sợ, có chút nói năng lộn xộn.
Phùng Ki lại cúi đầu cười một tiếng, cúi đầu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn trương thành hình chữ O của cô, nhẹ nhàng cắn một ngụm vào cánh môi nở nang của cô, trượt xuống tai cô, dùng một loại ngữ khí vừa dụ hoặc vừa lừa gạt nói: "Nó đang chào em, nó thích em, em sờ nó một chút ..."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Manh Manh có chút nóng, cô không cảm thấy đây là e lệ, nhưng có chút cảm giác cả người nóng lên, tay nhỏ bé của cô chần chờ một lát, vẫn với qua, vừa chạm vào một chút, đã bị cái loại trướng nóng căng thẳng cứng rắn này khiến tay rút trở về.
Phùng Ki không khỏi rên một tiếng, dùng sức hôn môi cô, ở khóe môi Manh Manh mà tràn ra tiếng thở dốc hổn hển, giống như một dã thú bị thương, bàn tay to trực tiếp bắt lấy tay nhỏ bé của tiểu nha đầu đã rút về, đặt dưới thân, hôn từ khóe môi tiểu nha đầu trượt dần xuống, đến chỗ nào, Manh Manh có thể cảm giác rõ ràng nơi đó bị đốt nóng, trên da đến xương rồi trực tiếp nóng đến trong lòng cô.
Ki ca ca hôn có chút thô bạo, dọc theo bên gá