Vô Địch Quân Sủng, Cô Vợ Nhỏ Mê Người
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341346
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1346 lượt.
hông phòng bị bổ nhào lên trên giường, tiểu nha đầu chu môi chủ động với qua, hôn anh, hôn mặt của anh, hôn môi của anh, cái lưỡi đinh hương ẩm ướt nghịch ngợm tiến vào miệng Phùng Ki, trêu chọc, vô cùng nhiệt tình.
Dục vọng của Phùng Ki vốn đã cực lực ẩn nhẫn, nhanh chóng bị tiểu nha đầu trêu chọc mà bùng phát, vừa khai trai, vừa thưởng thức vị thịt, Phùng Ki lại đương lúc tuổi trẻ sinh lực dồi dào, sao mà có thể chịu nổi dụ hoặc của ‘hoạt sắc sinh hương’ như thế, lập tức liền đổi tĩnh thành động, ôm tiểu nha đầu, nghiêng người đặt ở dưới thân...
Bộ quần áo ở nhà vừa mặc giờ rơi trên mặt đất, nội y, quần lót ... Trong vòng vài giây, tiểu nha đầu liền trần trụi, ánh mặt trời rơi xuống, xuyên thấu trên thân thể tiểu nha đầu, giống như một miếng bạch ngọc tinh xảo, thân thể tiểu nha đầu mang theo độ ấm, giống như ngọn lửa thiêu cháy, chủ động, nhiệt tình, chân thật...
Cánh tay mảnh khảnh ôm cổ Phùng Ki, chân bò lên thắt lưng rắn chắc của Phùng Ki, vòng lại ở phía sau anh, hai chân nhỏ xinh đẹp xiết chặt, không có một khe hở.
Manh Manh mở mắt ra, tận lực thả lỏng, thân thể giãn ra, cất chứa... Phùng Ki cúi đầu nhẹ nhàng hôn cô, hôn ánh mắt của cô, hôn chóp mũi rất đẹp của cô, hôn cái miệng nhỏ nhắn của cô, ở bên trong tai xinh đẹp của cô khẽ liếm, lưu luyến không đi... Bàn tay to vuốt ve phía sau lưng cô, dọc theo hai bên sườn, âu yếm từng chút từng chút, cho đến khi cảm giác rên rỉ của tiểu nha đầu trắng mịn dưới thân, từ tinh tế yếu ớt bắt đầu dồn dập, tay nhỏ bé khó nhịn ôm lấy đầu của anh, ngẩng đầu lên chủ động hôn anh, thân thể cũng từ từ vặn vẹo, Phùng Ki như nhận được một tiếng trống làm tinh thần hăng hái, động thân mà vào, từ đầu đến cuối, chôn sâu tận gốc, có thể cảm nhận được chỗ sâu trong hoa tâm run rẩy co rút, làm anh thoải mái đến cực điểm.
Rời khỏi... Tiến vào, từng chút, từng chút, tiết tấu thong thả, lại tương đối hữu lực... Thân thể tiểu nha đầu theo va chạm của anh chợt cao chợt thấp, lại tương đối nhiệt tình, gắt gao ôm cổ anh, toàn bộ thân mình dán ở trên người anh, bộ ngực mềm mại dán vào trong ngực anh, từng chút từng chút, phối hợp với cái miệng nhỏ nhắn rầm rì khi có khi không của cô, nói không nên lời hương diễm.
Rất nhanh, tiểu nha đầu bắt đầu bất mãn tiết tấu của anh, thời điểm anh rời khỏi, tiểu nha đầu sẽ ôm siết lấy anh, dụi dụi ... Cái miệng nhỏ nhắn cũng bất mãn, chu lên rầm rì, bộ dáng kia, yếu ớt lại miên man, có thể làm cho Phùng Ki đau thấu bên trong tâm khảm.
Bàn tay to trượt xuống, nắm ở bên hông tiểu nha đầu, bắt đầu tiến lên, bắt đầu dấy lên tiết tấu điên cuồng, quả thực chính là mưa rền gió dữ, Manh Manh vốn dĩ dần dần thích thú, trướng đau đã thối lui, dần dần dâng lên một cỗ ngứa ngáy hư không, làm người ta phiền chán, phản ứng chân thực nhất chính là hành động, cô muốn càng nhiều hơn, nhanh hơn, nhưng Ki ca ca giống như tra tấn cô, từng chút từng chút, thong thả vô cùng.
Hơn nữa, mỗi một lần tiến vào đều rất mạnh, sâu đến tận gốc, Manh Manh cảm thấy, chính mình nói không chừng sẽ bị Ki ca ca đâm thủng, đã có một loại khoái cảm gần như ma mị, phá tan giới hạn, nhanh chóng lan tràn tới toàn thân...
Cô muốn anh, rất muốn, rất muốn, muốn sâu nhất, nhanh nhất, chân thực nhất thuộc về Ki ca ca... Bởi vậy cô làm nũng, cô cọ xát, cô khó nhịn mà nhiệt tình hôn anh...
Ki ca ca đột nhiên điên cuồng tăng lên tiết tấu, khiến Manh Manh cảm thấy cả người buộc chặt đến cực hạn, bỗng nhiên thân thể trở nên không còn là của cô, căn bản không chịu đầu óc khống chế, nó có ý thức của mình, dán vào Ki ca ca, vòng eo điên cuồng vặn vẹo, giống như một con rắn nhảy múa, mỗi một cử động đều có thể xoay đến trong lòng Phùng Ki, cái miệng nhỏ nhắn cũng dần dần nói năng lộn xộn: "A... Ki ca ca, Ki ca ca... A... Em không được, không được... Muốn chết... Hiện tại sẽ chết, anh tha cho em, tha em ... Ki ca ca, Ki ca ca ..."
Miệng cầu xin tha thứ, nhưng một đôi chân dài nhỏ bé yếu ớt trắng nõn, lại gắt gao cuốn lấy thắt lưng Phùng Ki, cử động càng ngày càng gấp, tay ôm cứng lưng Phùng Ki, cử động cao thấp, móng tay có chút sắc nhọn quẹt qua lưng gây tê đau...
Kích thích dục vọng của Phùng Ki, hận không thể đem tiểu nha đầu ăn sống nuốt tươi, quả thực chính là nha đầu ‘khẩu thị tâm phi’ (nghĩ một đằng nói một nẻo), Phùng Ki hơi hơi nheo mắt lại, đắm chìm vào tiểu nha đầu đang ngập trong tình yêu mà xinh đẹp kinh người.
Bởi vì kích tình, cả người nhuộm đỏ như mật, toàn bộ thân mình sáng bóng, bày ra một mảnh màu phấn hồng tự nhiên, đầu nhỏ ngã về phía sau, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch, ánh mắt nhắm lại, che khuất làn thu ba linh động bên trong, tóc dài thẳng tắp rơi xuống, đuôi tóc đong đưa tạo nên độ cong mãnh liệt, cọ xát bấu chặt từng chút từng chút, giống như cành liễu lay động trong gió xuân, chạm vào mặt nước, tạo nên từng đợt từng đợt gợn sóng.
Biểu tình của tiểu nha đầu vừa sung sướng vừa đau khổ, nét mặt vô cùng trẻ trung, nhuốm vẻ vô cùng mị hoặc, lại làm cho Phùng Ki sinh ra một loại cảm giác hận không thể chết ở trên người cô, thật sự là tiểu hồ