Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1344 lượt.

y, trên xương quai xanh tinh tế xinh đẹp của cô lưu lại một lát, dừng ở ‘đỉnh núi’ động lòng người kia, ngậm, cắn nuốt, mút, trêu chọc ... Giống như một đứa nhỏ chưa cai sữa, lại tương đối kích thích.
Xúc cảm ấm áp kích thích từ ‘đỉnh núi’ truyền đến trong thân thể, gợi lên khó nhịn cùng xao động mà Manh Manh ẩn giấu, cơ hồ không thể ức chế phá tan cấm kỵ, phun trào ra ...
Ngón tay Ki ca ca tiến vào u cốc bí ẩn, thử di động, xoa nắn, vuốt ve, trêu chọc nhè nhẹ tạo nên từng đợt từng đợt tình triều, cùng với hư không không thể ngăn chặn, giống như ngũ tạng lục phủ cũng xuất hiện một cái động lớn, hơn nữa động này đang khuếch trương vô hạn ...
Manh Manh không khỏi rên rỉ ra tiếng, nhưng khi ý thức được Ki ca ca muốn đem cái gì nhét vào thân thể cô, Manh Manh hoàn toàn thanh tỉnh, đau đớn vừa rồi, còn nhớ rất rõ ràng, cô nhanh chóng rụt lui thân mình, tay nhỏ bé chống lên ngực cường tráng của anh, dùng sức đẩy ra: "Ki ca ca, đau, em sợ đau... Chúng ta không làm được không, được không..." Thanh âm mềm mại nhu nhược, nghe vào trong tai Phùng Ki, quả thực sánh ngang với thuốc kích thích.
Nhưng mà, tiểu nha đầu phản ứng cũng thực sự đả kích Phùng Ki một chút, nói thế nào, cũng không đến mức sợ thành như vậy chứ? Nếu mỗi lần đều như vậy, về sau làm sao bây giờ?
Phùng Ki bắt đầu cúi đầu dỗ cô: "Được, được, không làm, Ki ca ca không làm ..." Vừa nói, vừa hôn tiểu nha đầu, hôn đến khi tiểu nha đầu mơ mơ màng màng, dưới thân hơi trầm xuống, thẳng hướng mà vào. A ... Loại đau này quả thực một chút cũng không ít hơn vừa rồi, thân thể giống như bị vỡ ra, hơn nữa Ki ca ca căn bản không có ý thương tiếc cô, tuy rằng miệng không ngừng dỗ cô, động tác bên dưới cúng không chậm lại chút nào, loại tiết tấu điên cuồng này, Manh Manh cảm thấy, mình không chừng có thể đau chết, cô muốn kêu cũng không kêu được, Ki ca ca hung hăng hôn cô, hôn đến nỗi cô không thể hé miệng thốt ra nữa chữ ...
Hơn nữa hai tay Ki ca ca bám trụ mông nhỏ của cô, trương ra khí thế tiến nhanh, làm sao có thể dừng lại, loại ý niệm lừa mình dối người này, chính Manh Manh cũng không tin.
Khi Manh Manh cảm thấy chính mình đau muốn chết, lại dần dần bắt đầu dịu đi, đau đớn rút đi, giống như có loại cảm giác ngứa ngáy tê dại, từ dưới thân dâng lên, nhanh chóng lan tràn ra toàn thân, cô bắt đầu cảm giác được một loại khoái hoạt thoải mái, từng chút từng chút, nhanh chóng tích lũy, đến một chớp mắt kia, cô nhắm mắt lại, giống như thấy được cánh bướm chập chờn bay qua, cực hạn sáng lạng ...






Manh Manh hữu khí vô lực nằm ở trên giường, cả người giống như bị bánh xe nghiến đến nghiến đi vài lần, thắt lưng đau, mông đau, nơi đó càng đau, đầu đau, cổ đau, ngay cả miệng, đầu lưỡi, nơi bị Ki ca ca hôn qua cũng đau.
Manh Manh cảm thấy, nếu sớm biết kết quả thê thảm như thế, cô sẽ không liều mạng dụ hoặc Ki ca ca, hậu quả cùng những điều trong sách viết hoàn toàn không giống nhau. Cũng không thể nói hoàn toàn không giống, phần nhỏ lúc sau rất hoàn mỹ, nhưng hoàn mỹ bao nhiêu đi nữa thì vẫn đau, đau đầu, đau mông, đau cả người...
Hơn nữa Manh Manh rốt cục cũng hiểu, cho dù là chàng trai trung hậu thành thật thế nào, trên giường đều sẽ biến thành sói, Ki ca ca của cô cũng không ngoại lệ, hơn nữa thể lực rất tốt, kết quả lại vô cùng thê thảm, thể lực Ki ca ca tốt, thể lực cô cũng không kém, nhưng cô lại đáng thương hề hề kêu đau, chỉ cần không ngất xỉu, dục vọng trong người Ki ca ca, tuyệt đối sẽ không dừng lại.
Kỳ thật, trong lòng Manh Manh cân nhắc, cho dù cô thực sẽ ngất đi, Ki ca ca cũng chưa chắc có thể dừng lại, kích tình kia giống như nuốt phải thuốc kích thích, hận không thể đem cô nhai ngấu nghiến, trực tiếp nuốt xuống, còn học được giảo hoạt cùng lừa gạt, miệng nói dừng, mà việc muốn làm thì vẫn làm, Manh Manh dẩu dẩu môi, bất mãn nghĩ.
Phùng Ki hồi hồn, nhìn tiểu nha đầu trong lòng quyệt cái miệng nhỏ nhắn, biểu tình vừa ngây thơ vừa đáng yêu, ánh mắt tựa như tinh linh xinh đẹp, không hề chớp mắt theo dõi anh, bên trong ánh lên ý tứ lên án vô cùng rõ ràng.
Nghĩ vậy, trong lòng Phùng Ki quả thực mềm nhũn, cẩn thận ôm lấy tiểu nha đầu, đi vào phòng tắm, xả nước, ôm cô bước vào trong nước, khỏa nước ấm bắt đầu tắm rửa cho tiểu nha đầu, tiểu nha đầu thực ngoan, thậm chí rất hưởng thụ nhắm mắt lại.
Phùng Ki buồn cười mà nhìn, nhưng mà ngâm trong nước Manh Manh thật sự rất đẹp, da thịt trắng nõn ở trong nước càng sáng lên trong suốt, tựa vào trước ngực của mình, tay nhỏ bé tùy ý đặt ở một bên, thân thể giãn ra, mặt mày giãn ra, giống một đóa sen trắng nở ra trong nước.
Tay Phùng Ki xẹt qua thắt lưng cô, nhẹ nhàng thâm nhập giữa hai chân, tiểu nha đầu phản xạ có điều kiện mà kẹp chặt, ánh mắt cũng mở, biểu tình có chút sợ sệt, khiến Phùng Ki lại tự trách, anh cúi đầu hôn lên mí mắt cô: "Ngoan nào, mở ra, để cho Ki ca ca nhìn xem..." Thanh âm ôn nhu, Manh Manh nghe qua lại giống lừa gạt, rất hoài nghi ngẩng đầu lên nhìn Phùng Ki, trên mặt hiện hai chữ ‘không tin’.<