Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341347

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.

Thiệu Tình, chính là Hiểu Phong ra mặt lo liệu, có quen biết với một chú cho trên, nói vài câu, đem Thiệu Tình đẩy ra xa, không nghĩ tới cô có thể trở lại, theo sự chuẩn bị từ trên xuống dưới này, dùng tiền không thể thực hiện được, như vậy cũng chỉ có một khả năng, Thiệu Tình chỉ có một khả năng.
Chỗ nào cũng có hủ bại (chuyện đồi bại), bộ đội cũng không ngoại lệ, cô như thế nào? Vệ Hiểu Phong cũng không quan tâm, Vệ Hiểu Phong quan tâm là, Thiệu Tình mất khí lực lớn như vậy để trở về, đến tột cùng là muốn làm gì? Nếu vì chuyện em trai cô, thực không tất yếu phải chịu thiệt lớn như vậy.
Tiểu nha đầu nhà anh kỳ thực cũng không hiền lành gì, người có thể khi dễ cô, thế giới này cơ hồ không có, nhưng liên lụy đến Phùng Ki, tiểu nha đầu có đôi khi cũng sẽ ngây thơ bỏ qua, đây là tình yêu, ai cũng trốn tránh không được, bọn họ có thể làm, chính là tận lực ngăn chặn một ít phiền phức có thể xảy ra...






Bởi vì không cần cho nên thoải mái, ở trước mặt đàn anh Sài và Lâm Thanh, Manh Manh có thể thoải mái, nhưng quan hệ đến Thiệu Tình, Manh Manh cho dù thế nào cũng thoải mái không nổi.
Đoạn chuyện xưa của Thiệu Tình cùng Ki ca ca, tựa như cái gai trong lòng cô, muốn nhổ lại sợ đau, tuy rằng hiện tại Ki ca ca là của cô, nhưng đối với Thiệu Tình cũng rất khó tiêu tan, hơn nữa, cô vô cùng rõ ràng Ki ca ca còn có cảm tình nhất định đối với Thiệu Tình, cảm tình này mặc dù chưa phải tình yêu, ít nhất là để ý hoặc là áy náy.
Mà cô nàng Thiệu Tình kia nếu đã trở lại, mục đích khẳng định không đơn giản, dù sao em trai Thiệu Cương của cô đã sắp phải đeo xử phạt trên lưng, nếu là vì Ki ca ca... Khuôn mặt nhỏ nhắn của Manh Manh tối đen, với tình địch, cô chưa bao giờ nương tay, Thiệu Tình nếu dám xuất chiêu dụ hoặc cũng đừng trách cô ra chiêu đối phó.
Vệ Hiểu Phong liếc mắt nhìn tiểu nha đầu, đưa tay sờ sờ đầu cô, dùng lời thấm thía mà nói: "Ép buộc thế nào đều tùy em, chỉ là nhớ rõ phải cân nhắc cẩn thận, đừng để đến cuối cùng, hại người, thiệt mình." Manh Manh liếc trắng mắt: "Anh Hiểu Phong, em ngu như vậy sao?"
"Không có." Vệ Hiểu Phong trả lời rất nể tình, lại tiếp tục nói: "Đó là khi không quan hệ đến Phùng Ki, chỉ cần liên hệ đến Phùng đầu gỗ, chỉ số thông minh của tiểu nha đầu nhà ta liền tụt dốc không phanh, hơn nữa, anh nói lời này là thật lòng, Thiệu Tình kia cái gì cũng thông suốt, em không nhất thiết phải truy đến cùng, hiểu không?"
Đây là hai anh lính mới từ lớp đào tạo binh lính chuyển qua, có chút bối cảnh, bình thường rất kiêu ngạo, bộ dáng lãnh đạm, hôm nay lại rất nhiệt tình, Triệu Đức quét hai người liếc mắt một cái, khinh thường nói: "Hai người các ngươi chớ diễn trò, đừng lôi kéo, việc cần làm thì sớm nên làm đi, cẩn thận chưa ăn được thịt dê, lại thiệt thân..." Trong lòng Tiểu Triệu nói: bà cô Manh Manh này, thực không dễ chọc, hoa hồng tuy đẹp, nhưng lại có gai, không bản lãnh, nói không chừng khiến tiểu nha đầu thu thập ngay cả cha mẹ cũng nhìn không ra, hơn nữa, ngươi cảm thấy có chút bối cảnh liền lên mặt, chút bối cảnh ấy ở trước mặt Manh Manh chỉ là cái rắm, Tiểu Triệu rốt cục cũng có cơ hội, không lưu tình chút nào vô cùng vui sướng tổn hại hai người này một chút.
Manh Manh đương nhiên không biết chuyện bên ngoài, cô vừa vào, Vương Đại Bưu liền vui vẻ: "Đến đây, đến đây, đến cho chú Vương nhìn một chút, đã lâu không gặp, tiểu nha đầu không lương tâm, cũng không thèm tới thăm chú Vương của con..."
Manh Manh hắc hắc nở nụ cười: "Không phải do con sợ chú Vương bận rộn sao, sợ quấy rầy công tác của thủ trưởng." Đem ba lô trên vai đặt ở một bên, đi tới, Vương Đại Bưu nhìn trên dưới một vòng đánh giá cô, gật gật đầu: "Ừ! Thật sự đã trưởng thành, còn đẹp nữa." Manh Manh không khỏi bật cười, mấy năm nay, cứ hễ vừa gặp mặt, chú Vương đều nói như vậy.
Nhớ tới mục đích của mình, liền ôm cánh tay Vương Đại Bưu làm nũng: "Chú Vương, dạo này có việc gì không, lúc nghỉ hè con về nhà, ba và chú Phùng đều nói trong buổi diễn tập quân sự không nhìn thấy chú."
Nói đến đây, mặt Vương Đại Bưu trầm xuống: "Cũng không biết an bài như thế nào, lúc diễn tập quân sự không biết xảy ra chuyện gì, khiến cho một binh lính phải đưa đến quân khu Lan châu, giúp tiểu tử kia ngoan ngoãn huấn luyện vừa thông suốt, ủ rũ quay lại, giống như tàn binh bại tướng bị tước khí giới, thực mẹ nó dọa người."
Nói xong, mới sực nhớ đến, ha ha cười hai tiếng: "Manh Manh, con tha thứ cho chú Vương! Chú Vương không cố ý nói thô tục, về nhà đừng nói với ba con nha!" Manh Manh không khỏi nở nụ cười.
Chú Vương xuất thân tương đối thấp, có thể phấn đấu đến địa vị này, là dựa vào một thân bản lĩnh cứng rắn, một nam nhi thô lỗ, bình thường đối với cho dưới nói chưa quá ba câu liền mắng mỏ, lại nóng nảy, giơ chân liền đá, Manh Manh trước đây đi theo bên người Vương Đại Bưu, đã sớm quen rồi.
Ai chẳng biết Vương sư trưởng chính là một thùng thuốc súng, chưa thông báo liền cho người một quả, cho tới bây giờ, bên ngoài còn nói lý ra nên gọi ông là Vươ