Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Anh Sẽ Phải Yêu Em

Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1351 lượt.

đây cũng là chuyện tình yêu nhỏ nhặt của cô và Phùng Ki, không thích hợp cho chú Vương biết.
Nghĩ đến đây, chỉ có thể hàm hồ gật gật đầu: "Chị ấy, là người thân của một người bạn của con, nhờ con hỏi thăm một chút." Sắc mặt Vương Đại Bưu hơi giãn ra, chỉ chỉ cái trán của cô: "Trước khi kết bạn cũng phải tìm hiểu lai lịch tính cách của đối phương, đừng cẩu thả, coi chừng hồ đồ bị người ta lợi dụng mà còn không biết!" Manh Manh chu miệng: "Chú Vương, nhìn con ngu ngốc vậy sao?"
Vương Đại Bưu bị tiểu nha đầu chọc nở nụ cười: "Ngốc thì không ngốc, nhưng dù sao tuổi còn nhỏ, còn thiếu kinh nghiệm, tóm lại, nhớ rõ về sau cách Thiệu Tình này xa một chút, hôm nay nếu đến đây, cũng không thể tiện nghi cho tiểu nha đầu con, chút nữa cùng chú Vương ra bãi bắn bia cho đã nghiền, lâu rồi không bắn, buổi tối, chú bảo nhà bếp nấu thịt chó cho hai chú cháu ta, cũng uống với chú Vương của con một chén?"
Manh Manh không khỏi nở nụ cười, chú Vương giống cha cô, là nam nhân nghiện tham gia quân ngũ, hơn nữa một ngày không sờ đến súng thì cả người đều không dễ chịu, tính tình đều hiếu chiến, Manh Manh trước kia thường nghe mẹ xinh đẹp nói, lúc chú Vương làm doanh trưởng ở Đoàn tăng cường, luôn là mỗi ngày đánh một trận, sau đó cha cô hung hăng thu thập một chút, mới có thể đàng hoàng.
Phùng Ki bỏ điện thoại xuống, mặt lại đen thêm một phần, Lưu Triệu ra vẻ tốt bụng nhắc nhở. "Thanh niên bây giờ, không như chúng ta ngày ấy, hơn nữa đã vào đại học, thì càng đặc sắc, cả nam lẫn nữ đều học cùng một nơi, đi ra ngoài chơi cũng là chuyện bình thường." Anh nói chưa dứt lời, trong lòng Phùng Ki liền giống như bị trăm ngón tay cào xướt, không thể buông xuống.
Phải nói trước kia thực chưa từng như vậy, chẳng lẽ từ khi tiểu nha đầu làm rõ mọi việc, ý muốn chiếm giữ của cô cũng không còn, bỗng nhiên nhớ tới, hình như cuối tuần nào Câu lạc bộ leo núi của tiểu nha đầu cũng có hoạt động, có thể trước kia tiểu nha đầu muốn đi là đi, nhưng vào lúc này…, chẳng lẽ tiểu nha đầu không nhớ đến anh.
Nghĩ đến đàn anh xuất sắc - Sài Tử Hiên của tiểu nha đầu, cùng với việc Sài Tử Hiên rõ ràng có mưu đồ, trong lòng Phùng Ki trào lên một cỗ dấm chua, không ngừng được.
Trước kia còn cảm thấy, chính mình là một nam nhân rất rộng lượng, lúc này Phùng Ki vô cùng không rộng lượng, không thể rộng lượng, ngược lại còn cực kỳ nhỏ nhen.
Bị bộ dáng ghen tuông rõ ràng của anh lọt vào trong mắt, trong lòng Lưu Triệu cười điên cuồng, phải nói doanh trưởng của bọn họ thật là, luôn luôn ngu ngốc, dù có cầm cây chuỳ lớn nhằm vào đầu anh đánh thật mạnh anh cũng không hiểu ra, nhưng một khi đã hiểu ra, sẽ trở thành một nam nhân bình thường nhất.
Lưu Triệu cảm thấy, nếu mình lại tiếp tục trêu chọc Phùng Ki, không chừng Phùng Ki có thể nổi điên, lương tâm nổi lên, cười tủm tỉm nói: "Mới từ bộ chỉ huy về, nhìn thấy xe sư trưởng của chúng ta chạy ra khỏi bộ chỉ huy đi về hướng bãi bắn bia, nếu mình không nhìn lầm, hình như tiểu nha đầu ngồi trên xe..."
Anh nói còn chưa dứt lời, Phùng Ki đã ‘soạt’ một cái, đứng lên, nhanh chóng xông ra ngoài, Lưu Triệu không khỏi lắc đầu bật cười, hai người dây dưa đã nhiều năm, cuối cùng cũng ép buộc thành chính quả, cảm thấy báo cáo kết hôn của Phùng Ki chắc sẽ không xa, anh cũng phải suy nghĩ thật kỹ, nên tặng quà gì.
Phùng Ki nào có tâm tư lo mấy chuyện không đâu, vừa nghe Lưu Triệu nói, liền khẳng định không là ai khác, sư trưởng Vương Đại Pháo của bọn họ, nổi danh là không thích gặp nữ binh, không biết trước kia gặp phải chuyện gì, hơn bốn mươi tuổi cũng chưa lập gia đình, nữ nhân có thể đến gần bên người ông, căn bản không có, ngoại trừ tiểu nha đầu nhà anh, ai còn có thể có mặt mũi lớn đến nổi khiến sư trưởng rảnh rỗi đưa đi chơi.
Phùng Ki ra cửa lên xe, liền trực tiếp chạy đến bãi bắn bia phía sau núi, ngừng xe ở bên ngoài, chợt nghe thấy bên trong có tiếng súng, mới vừa đi vào cửa bãi bắn bia, liền nhìn thấy tiểu nha đầu đứng trên bệ bắn bia, thật sự làm cho Phùng Ki kinh diễm một phen.
Một tay tiểu nha đầu cầm súng, hai chân đứng thẳng, chân rộng bằng vai, hai chân song song, mũi chân hơi hướng ra phía ngoài, mũi chân trái làm điểm tựa hơi nhô lên, hai chân duỗi thẳng tự nhiên, thân hơi nghiêng về phía trước kéo thẳng gân bắp chân, trọng tâm đặt vào hai bàn chân, hóp bụng, hít sâu. Thân thể hơi xoay thắt lưng hướng bên phải, thân trên hơi hướng về bên trái nghiêng về sau, tổng trọng tâm đặt ở trung tâm hoặc hơi dựa vào bên trái phía trước, đầu nhỏ dựa về bên phải, ánh mắt ngang hàng, cánh tay cầm súng hướng mục tiêu vươn ra, tư thế chuẩn xác lại rất hào hùng, dễ dàng thực hiện thao tác bắn súng, cùng với tiếng súng của tiểu nha đầu vang lên, viên đạn liền ghim vào bia ngắm ở bên kia, có thể nói không trượt phát nào.
Phùng Ki đứng ở phía sau nhìn thật rõ, kỹ thuật bắn súng của nha đầu rất tốt, có thể trong nháy mắt giết chết ‘dã chiến binh’ chân chính, hơn nữa tiểu nha đầu lưu loát thay ổ đạn, Phùng Ki còn chưa thấy rõ động tác của cô, tiểu nha đầu đã một lần nữa giơ súng lên, mang tai nghe, b