Nếu Mùa Hạ Ấy Em Không Gặp Anh
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341416
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1416 lượt.
ngạo nhất của phụ nữ
Nam nữ thế tục, yêu thì phải làm, làm mới có thể càng yêu, những thứ này vài ngày trước Manh Manh đọc được trong cuốn sách ‘Con đường thành công’ của một nữ minh tinh, lúc ấy Manh Manh cảm thấy chính là nói hươu nói vượn, nhưng hiện tại lại cảm thấy có đạo lý.
Hơn nữa, Ki ca ca yêu cô, thương cô, tuy rằng dục vọng muốn cô đã sắp nổ tung, lại vẫn băn khoăn đến cảm thụ của cô, bất quá, dường như kỹ thuật của Ki ca ca, trong vòng một tuần ngắn ngủi, đã tăng vọt rất nhiều, tư thế khó như vậy, Ki ca ca nắm chắc tương đối đúng nơi.
Ngồi ở anh trên đùi, hơi cúi đầu có thể rõ ràng nhìn thấy anh tiến vào chính mình, Manh Manh cảm thấy rất kích thích, kích thích khiến Manh Manh căn bản khống chế không được, cái loại nhiệt tình này trong cơ thể không ngừng dâng lên, hận không thể hòa tan cả người ở trên người Ki ca ca, cô cũng không nhắm mắt lại, mà cúi đầu, bình tĩnh nhìn anh, cùng ánh mắt của Ki ca ca quấn quanh cùng một chỗ, có thể cảm nhận được tình yêu cùng thân thể giống nhau, nhiệt tình điên cuồng.
Ki ca ca yêu cô, giờ khắc này Manh Manh tin tưởng, Ki ca ca của cô có lẽ đã yêu cô thật lâu, lâu đến nỗi cô không biết là lúc nào, đã yêu ...
Manh Manh nghĩ một chút cũng không sai, đây thật sự là ý nghĩ của Phùng Ki lúc này, cứ như vậy nhìn ánh mắt trong suốt xinh đẹp của cô, giống như thấy được tiểu nha đầu của anh, từ một cô bé lớn lên từng chút từng chút, đến bây giờ, ngồi ở trên đùi anh hoàn hoàn chỉnh chỉnh là cô gái nhỏ thuộc về anh, anh ở trong cơ thể cô, cô ở trong mắt anh...
Hai chân trắng nõn, buông thõng bên hai chân của mình, theo động tác của anh, tạo nên một loạt đường cong, khuôn mặt nhỏ nhắn cắn môi rầm rì, tư thế xinh đẹp mị hoặc quả thực có thể câu chết người.
Phùng Ki thực không muốn càn rỡ như vậy, vừa vào cửa liền đem tiểu nha đầu làm, mặc dù muốn cô muốn đến điên rồi, nhưng cũng thông cảm cho tiểu nha đầu, dù sao cũng không thể vừa thấy mặt liền đặt ở dưới thân, tuy rằng trong lòng Phùng Ki đã nghĩ cứ như vậy mà làm tới.
Ai ngờ anh lo lắng những điều này đều vô dụng, tiểu nha đầu vừa vào cửa liền dụ dỗ anh, ánh mắt kia xinh đẹp đến mức tận cùng láo liên như ăn trộm, hợp với bộ dạng trêu đùa quyến rũ, khiến Phùng Ki cảm thấy nếu không lập tức làm, liền thực xin lỗi chính mình, hơn nữa độ phối hợp của tiểu nha đầu cực kỳ cao, thật có thể làm cho Phùng Ki đau tận tâm can...
Cảm giác máu cả người như vọt thẳng lên đỉnh núi, Phùng Ki không khỏi nhắm mắt lại, ngăn chặn cái miệng nhỏ nhắn của tiểu nha đầu, đem tiếng kêu không thẹn thùng của cô, nuốt hết vào trong miệng mình, dù sao hai người làm rất kịch liệt, tuy rằng cách âm ở ký túc xá cũng không tệ lắm, nhưng Phùng Ki vẫn không muốn để cho người khác nghe được một chút gì, âm thanh của tiểu nha đầu, là của anh, tiểu nha đầu yếu ớt ban ngày, cô gái nhỏ quyến rũ buổi tối, mặc kệ là tinh linh cổ quái hay là phong nhã quyến rũ, đều là của một mình anh.
Phùng Ki bỗng nhiên phát hiện, mình ngày càng càng nhỏ nhen, nhỏ nhen đến nổi có chút khuynh hướng biến thái, hận không thể đem tiểu nha đầu mà nhỏ nhen cất vào trong túi thật tốt.
Phùng Ki mở mắt ra, lại phát hiện tiểu nha đầu chu miệng thật cao trừng mắt nhìn anh, dư vị kích tình còn chưa tản đi, hơi thở của tiểu nha đầu vẫn có chút dồn dập, lồng ngực phập phồng, hai luồng trắng trẻo mềm mại, khi cao khi thấp nhấp nhô trong không khí, tiểu nha đầu hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn, từ cổ, rồi đến thân thể, đều nhiễm màu hồng phấn, nhìn qua xinh đẹp vô cùng, chẳng qua rõ ràng có chút biểu tình không hài lòng, có chút đả kích Phùng Ki.
Phùng Ki suy nghĩ, chẳng lẽ vừa rồi chỉ có mình thống khoái, tiểu nha đầu không có... Đang lúc do dự, tiểu nha đầu mở miệng hỏi: "Ki ca ca, anh không muốn em sinh cục cưng của anh sao?"
Biểu tình của Manh Manh trực tiếp lại rối rắm, lần đầu tiên Ki ca ca cũng là xuất ra bên ngoài, nếu không chính là mang mũ (BCS), chẳng lẽ là không muốn cô sinh cục cưng cho anh...
Ngày hôm qua Manh Manh còn nghĩ là, nếu có thể lập tức gả cho Ki ca ca, hơn nữa còn sinh cục cưng, như vậy sẽ không sợ cô nàng Thiệu Tình kia lại quyến rũ, dụ dỗ, dù sao không sợ bị trộm chỉ sợ trộm để ý ...
Phùng Ki sao có thể đoán được tâm tư nhỏ mọn quỷ dị này của cô, ngạc nhiên một chút, không khỏi nở nụ cười, đem tiểu nha đầu ôm vào toilet, mở vòi hoa sen tắm rửa cho cô, tắm rửa xong mới ôm cô vào phòng đặt lên trên giường xếp, kéo chăn đem cô bọc thực kín, mới giải thích: "Tiểu nha đầu, em còn chưa đến hai mươi, còn đang học đại học, hiện còn quá sớm để làm mẹ."
Manh Manh dẩu dẩu môi: "Nhưng Ki ca ca đã rất lớn." Cô bày ra bộ dáng cô vợ nhỏ hiền lành, vì nam nhân mà suy nghĩ, đem Phùng Ki chọc cười, Phùng Ki xoa xoa đầu cô, ôn nhu nói: "Nha đầu ngốc, Ki ca ca đã đợi em mười chín năm, chẳng lẽ sợ phải đợi thêm vài năm nữa..."
Thời điểm Tiểu nha đầu đem dồ đạc trong túi lấy ra nữa, Phùng Ki mới hiểu được vì sao túi của tiểu nha đầu nặng như vậy, bên trong là từng túi từng túi dưa