Thiêu Đốt Tình Yêu Tấn Công Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình
Tác giả: Hân Hân Hướng Vinh
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1384 lượt.
." Sài Tử Hinh lắc đầu "Em còn nhỏ, về sau em sẽ hiểu, tình yêu kỳ thật là thứ vô dụng nhất, không bằng nắm trong tay thứ gì đó chân thật, hữu dụng."
Sài Tử Hiên nhìn chị anh thật lâu, cúi đầu nói một câu: "Chị, từ khi nào chị trở nên như vậy, người chị vì em mà đánh cho người khác đầu rơi máu chảy đâu mất rồi..."
Thật lâu sau khi bóng dáng Sài Tử Hiên biến mất khỏi cửa, Sài Tử Hinh cũng chưa phục hồi tinh thần lại, trước đây thân thể Tử Hiên không tốt, yếu ớt như cô gái nhỏ, bởi vì thuở nhỏ chịu tang mẹ, tính cách có khuynh hướng tự bế, sau đó đi học, thường xuyên bị mấy đứa trẻ lớn hơn khi dễ, về đến nhà, trên người trên mặt thường mang theo nhiều vết thương lạ, hỏi nguyên nhân anh cũng không nói.
Sau đó Sài Tử Hinh không còn cách nào liền vụng trộm đi theo anh, mới phát hiện bị mấy đứa lớn hơn đẩy ngã ở góc tường, vừa đánh vừa mắng, lúc ấy Sài Tử Hinh liền nổi giận, đứng dậy chụp một viên gạch nhào tới, chuyện xưa đó, chôn thật sâu trong trí nhớ, hôm nay Tử Hiên không nhắc tới, Tử Hinh cũng đã quên.
Nhiều năm lăn lộn buôn bán, tấm lòng son lúc ban đầu đã sớm mất, mà có một chút, Sài Tử Hinh rõ ràng nhất, là Sài gia phù hộ chị em bọn họ, nếu đổ, không được, Sài Tử Hinh không thể giương mắt nhìn chuyện này phát sinh, hơn nữa, thời điểm rõ ràng có thể bắt được phao cứu mạng, có chết cô cũng không buông.
Vệ Hiểu Phong là chàng trai cứng đầu cứng cổ, cô dán vào, anh lại xem cô như khăn lau quăng cô cho người khác, nhưng đây là tình thế bắt buộc, ai cũng không thể ngăn cản cô, Tử Hiên càng không thể.
Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ ra khỏi Sài gia không xa, liền thấy xe Vệ Hiểu Phong, tốc độ xe quá nhanh, không phải Manh Manh quá quen thuộc xe của anh, nói không chính xác là theo người gào thét bên cạnh mà biết. Manh Manh lớn giọng hô một tiếng, Vệ Hiểu Phong mới thấy hai nữ sinh thoạt nhìn có chút lôi thôi ở ven đường cái.
Hôm nay Vệ Hiểu Phong thật sốt ruột, bắt đầu hoài nghi Sài Tử Hinh, còn vì sự việc gần đây nhất, bắt được mấy du côn lần trước đâm anh, không tính là xã hội đen, chỉ là một tên lưu manh không việc gì không làm trong xã hội, gần đây mới bắt đầu phát triển thành cướp bóc, nếu không chạm đến trên đầu Hiểu Phong, cũng không đến mức nhanh như vậy đã vào cục cảnh sát.
Kẻ cầm đầu họ Đỗ, bởi vì làm lưu manh, có tên hiệu là Đỗ lão hắc, thật ra hắn rất có đạo đức nghề nghiệp, chết cũng không nói người thuê là ai, Vệ Hiểu Phong đoán, có lẽ căn bản là hắn không biết, bởi vì, theo lời hắn, tiền là do chuyển khoản, sau đó thì điện thoại liên hệ, theo thông tin điện thoại cùng chuyển khoản lưu lại, tìm được nhân viên tạm thời tên Dương Ba ở công ty Hồng Cơ.
Dương Ba là quản lí dưới tay Sài Tử Hinh, trước kia chỉ là thực tập sinh, được Sài Tử Hinh nhìn trúng, chỉ một năm liền trở thành quản lí, chỉ bằng những chứng cớ này còn chưa là gì, mặt khác bên trong còn có một tin tức, mới làm Vệ Hiểu Phong bắt đầu hoài nghi đến Sài Tử Hinh.
Trong tay anh cầm ảnh chụp của mảnh đất kia, thật ra không có gì, nhưng mà phía sau ngọn núi lại có quặng chưa khai thác, nhân viên tìm mỏ của Hồng Cơ đã đến vài lần, lúc trước các công ty tranh giành với mình, trong đó cũng có Hồng Cơ, chẳng qua lúc ấy không phải Sài Tử Hinh tự mình ra mặt, nên anh không chú ý mà thôi.
Mà bên trong Hồng Cơ cũng không giống mặt ngoài, thoạt nhìn tích cực phát triển như vậy, sau khi hoài nghi Hồng Cơ, Vệ Hiểu Phong cố ý nghiên cứu điều tra tình hình hoạt động của Hồng Cơ, bên ngoài nhìn rất tốt, bên trong đã sớm như gỗ mục, ngoài ngân hàng, người duy nhất còn giữ cổ phần cao nhất của công ty trừ cha con Sài Tử Hinh, chính là cha của Lâm Thanh.
Vệ Hiểu Phong cũng đột nhiên hiểu rõ thái độ của Sài Tử Hinh với Lâm gia, mọi việc đều thuận lợi, cô nàng này lại sự thật có trái tim lạnh lùng, trong lòng của cô gái như vậy không có khả năng sẽ có tình yêu, bởi vậy Sài Tử Hinh đối anh, cũng là có mưu đồ.
Thật ra Vệ Hiểu Phong không sợ, nhưng còn có Manh Manh, cô nàng Sài Tử Hinh này sẽ nghĩ ra chiêu thức nham hiểm gì, Vệ Hiểu Phong không xen vào, nhưng điều kiện tiên quyết là không thể động vào Manh Manh, nếu Manh Manh có sơ xuất gì, cho dù ông bà ngoại buông tha cho anh, ba mẹ anh cũng phải đem anh lột da moi tim (dã man quớ), còn có gã Phùng đầu gỗ, anh không thể trêu vào.
Bởi vậy sớm tìm người âm thầm theo dõi Manh Manh, đêm qua anh có cuộc xã giao quan trọng, uống nhiều, vừa có cảm giác tỉnh lại trời cũng đã sáng, mới nhìn thấy tin nhắn, mặc quần áo liền chạy ra ngoài, thấy Manh Manh cùng Trần Hiểu Kỳ đứng ở ven đường, một thân mồ hôi lạnh của anh mới hạ xuống, không khỏi thở dài: "Nha đầu kia vốn không có lúc nào làm cho người ta bớt lo..."
Manh Manh chưa từng thấy anh họ gấp gáp như vậy, theo cô nhớ, trên người anh Hiểu Phong có loại trầm ổn mà băng Thái Sơn có rơi thì mặt cũng không đổi sắc, trong tính cách, anh càng giống dượng Vệ Thừa Tuyên của cô.
Cô của cô là nữ cường nhân trong giới kinh doanh, hào quang vô hạn, dượng là học giả không