Tác giả: Dị Thanh Trần
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341474
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1474 lượt.
tập chung học hành, không bị phân tâm bởi những chuyện khác.” Anh nghiêng đầu nhìn cô, “Anh không muốn thấy em quậy phá như vậy, có thể thời gian vừa rồi đúng là anh chưa quan tâm em nhiều, chưng em đã lớn, nên biết làm thế nào để là chính mình một cách tốt nhất.”
Làm thế nào để là chính mình một cách tốt nhất? Là chính mình thế nào đây? Cái gọi là :chình mình” mà anh nói, chẳng qua là trình tự đã được anh định sẵn. Anh mua sắm quần áo, lựa chọn trường học, quyết định chuyện vui, buồn của cô, hoàn toàn khiến cô trở thành sản phẩm đích thực trên dây chuyện sản xuất của anh. Năm xưa, anh không thèm bận tâm nhu cầu tự thân của cô, sau khi cô đã quen với vai trò chúa tể của anh, anh lại đột nhiên đòi cô “là chính mình một cách tốt nhất”!
“Anh sẽ cưới cô ta, phải không?” Cô bắt đầu tuyệt vọng.
“Phải, có thể rất nhanh, đến lúc đó anh sẽ thông báo với em.” Anh nghiêm túc, đoi mắt trong sáng không chút xao động.
“Thông báo gì với em? Bảo em chuyển khỏi ngôi nhà đó, để dành chỗ cho hai người oanh yến tân hôn à?”
“Anh sẽ mua nhà mới cho em, em có thể sống gần chỗ bọn anh, không quá năm phút xe hơi. Em có thể đến ăn cơm cùng, nếu sợ mệt, anh sẽ tìm một giúp việc ở hẳn nhà giúp em.” Vẫn là khẩu khí dửng dưng, không chút cảm tình.
Giang Tử Khâm bàng hoàng, ngồi sững một bên, gió rít qua tai, đập vào màng nhĩ, gầm gừ biến thành mãnh thú, chui vào bộ não hỗn loạn, khiến cô cảm giác trời long đất lở. Cuối cùng vẫn đến nước này. Cô đờ đẫn, kinh ngạc nhìn anh, chưa bao giờ cảm thấy xa cách đến thế.
“Ngạn Tịch, anh béo ra rồi.” Cô đột nhiên nói.
“Sao?” Anh ngơ ngác.
‘Vì đã nuốt lời cho nên báo ra.” Anh đã quên lời hứa, hoặc cho rằng đây cũng là một cách thực hiện lời hứa. Nhưng cô không muốn tranh luận với anh. Cô không có can đảm, cũng không đủ lý luận. Rõ ràng anh đang dùng thái độ của mình để cho cô biết, cô chỉ là con và đáng thương được anh nhặt về.
Giữa họ không bình đẳng. Mặc dù lúc này, cô vẫn không biết, quả cân dẫn tới sự mất thằng bằng giữa họ rốt cuộc là gì.
Kha Ngạn Tịch nhất thời yên lặng.
Xe đã đến cổng trường.
Giang Tử Khâm mở cửa ra, Kha Ngạn Tịch đưa ba lô cho cô, nghe thấy giọng cô khàn khàn: “Ngạn Tịch, tạm biệt.”
Lần tạm biệt này thật sự là vĩnh biệt - anh giương mắt nhìn cô biết mất trước mắt mình.
Giang Tử Khâm đi vào trường, nhưng không lên lớp, khuôn mặt đẫm nước mắt như đóa hoa lê trong mưa, cuối cùng đã thuyết phục được Triệu Doãn Phu cùng trốn học với mình.
Giang Tử Khâm đưa Triệu Doãn Phu đi dạo khắp Hàn Phủ, họ vào khu vui chơi, ăn rất nhiều, mua một đóng đồ sa xỉ không dùng đến, nhưng phần lớn vẫn là chạy trên phố. Triệu Doãn Phu lần đầu tiên phát hiện, một con người khổng lồ tồn tại trong cô gái nhỏ, cô chạy như bay, mái tóc dài đen mượt xõa tung trong gió, quả là một bức tranh tuyệt đẹp.
Cậu chạy phía sau, hầu như không theo kịp cô, nhưng không nản, cành không thối chí, họ ra sức chạy với tuổi xuân và sức trẻ của mình, ra sức đuổi theo niềm hy vọng không xa phía trước, nó ở ngay trước mặt, rõ ràng vươn tay có thể chạm tới nhưng lại vụt lướt qua.
Cậu thiếu niên không hề biết, mấy năm sau, giữa cậu và cô gái vẫn luôn tồn tại một khoảng cách như vậy. Cậu khao khát đuổi kịp cô, ôm cô vào lòng, nhưng hết lần này đến lần khác bị cô bỏ lại ở đằng sau. Cũng rất lâu sau cậu mới hiểu, thực ra không phải cậu chạy không nhanh, nhẫn lại không đủ, mà bởi vì cô gái cũng đang đuổi theo đuổi một thứ không thể có được - trên đời luôn óc những người không biết mệt mỏi theo đuổi một tình yêu ở trên cao.
Giang Tử Khâm dần dần dừng lại. Triệu Doãn Phu băng lên, đuổi kịp, nắm tay cô, cười ha hả, “Cuối cùng cũng tóm được!” Nhưng chớp mắt đã bị cô phát hiện, giằng tay ra.
Ở một góc trên vầng trán ngần, mịn như nhung của cô, mồ hôi hiện lấm tấm, hai má dậy hồng, làn môi mỏng hơi cong, hấp dẫn như trái anh đào mọng nước. Nhưng trông mặt cô không vui, Triệu Doãn Phu bối rối gãi đầu.
“Tay đừng khua lung tung!” Cô lạnh lùng nói, quay đầu nhìn mấy chữ to màu đen trên tòa nhà đối diện: Sở điều tra.
Cô gọi Triệu Doãn Phu, “Đi, chúng mình vào đó uống cafe!”
Trốn học đương nhiên phải trả giá, đầu tiên là bị thầy giáo chủ nhiệm giáo huấn suốt một giờ, sau đó là bị phạt viết kiểm điểm dài ba ngàn chữ. Triệu Doãn Phu nhận tội, ngoan ngoãn bò ra bàn viết kiểm điểm. Còn Giang Tử Khâm không hề tỏ ra hối lỗi, lại khiến thầy chủ nhiệm tức phát điên.
“Nếu không vì người đỡ đầu của em quá bận, tôi sẽ lập tức gọi điện yêu cầu anh ta đến đây!” Gọi cô học trò ngỗ ngược lên văn phòng, thầy chủ nhiệm tuyên bố, sau khi gõ cái cốc” cạch” một tiếng xuống bàn.
Đưa người đỡ đầu ra để dọa cô, ông thầy quả thực đã tính sai. Cô quậy phá như vậy là vì sao? Chỉ để buộc Kha Ngạn Tịch phải chú ý đến cô, thầy gọi anh đến thì quá tốt, chỉ sợ thầy không gọi!
Giang Tử Khâm cười nhạt, “Thầy gọi đi!” Cô chìa di dộng của mình cho thầy, còn mở máy luôn, trên hình nền là bức ảnh Kha Ngạn Tịch.
Thầy chủ nhiệm tức tái mặt, đập mạnh vào tay cô, di động rơi “cạch” xuống sàn, nhưng không