Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1353 lượt.

hề bị gì. Theo tính cách của thầy, còn phải giẫm đạp mấy cái mới hả dạ. Cô học sinh bướng bỉnh cúi đầu nhặt đồ của mình.
Giang Tử Khâm chán ngấy, cầm ba lô và đống đồ vừa mua, thủng thẳng ra khỏi văn phòng, thầy chủ nhiệm tức muốn nhảy dựng, vội đuổi theo, “Em dám đi!” Thầy chỉ tay vào trán cô, chỗ hau hàng lông mày giao nhau.
“Thầy đã không tôn trọng em, sao em phải tôn trọng thầy?” Cô nói thẳng.
Chưa đến giờ tan học, lái xe chưa tới. Cô bắt Taxi về nhà. Kha Ngạn Tịch đứng ở ngoài cửa đợi cô, thật quá hiểu nhau. Có điều sắc mặt anh rất xấu, nhất định đã nhận được điện thoại của thầy chủ nhiệm.
“Anh không hiểu rốt cuộc em định làm gì?” Kha Ngạn Tịch hơi cao giọng, đi theo cô, “Em muốn làm đẹp, muốn quậy phá, anh đều có thể chịu đựng. Nhưng bây giờ em lại hút thuốc, bỏ học, yêu đương! Có biết hôm nay em tiêu hết bao nhiêu tiền không? Một triệu! Một triệu đòng có nghĩa là gì? Các gia đình bình thường cả năm cũng không kiếm được một phần mười số đó, nhưng chỉ một ngày em đã vung hết sạch. Có lẽ điều đó cũng không qua quan trọng, nhưng bây giờ thầy chủ nhiệm lớp đích thân gọi điện, rất buồn phiền về thái độ của em, ương bướng, coi thường người lớn, vậy mà em còn giở trò với anh?”
Giang Tử Khâm dừng bước. Cô giở trò lúc nào, cô đã cố tình giấu giếm gì sao?
Kha Ngạn Tịch vẫn thao thao, “Mấy ngày nữa là đến kì thi tháng, để xem em được mấy điểm. Em cũng không thèm biết còn bao nhiêu thời gian nữa là thi đại học, học hành đã vậy, giờ lại phá bĩnh. Em định lấy gì cạnh tranh với năm mươi vạn thí sinh toàn tỉnh? Muốn sống tùy tiện, khỏi cần học nữa!”
Giang Tử Khâm thật sự buồn cười, xem ra người đàn ông này không lý trí hơn cô bao nhiêu. Cô gật đầu, mỉm cười, hỏi dần tùng chữ: “Anh cố tình muốn xem em bẽ mặt thế nào, phải không, Ngạn Tịch?”
Kha Ngạn Tịch sửng sốt.
“Anh nhất quyết mỉm cười trên đau khổ của người khác, phải không, Ngạn Tịch?” Cô quẳng mấy cái túi trong tay xuống chân anh, “Nói thật, bây giờ em mới biết, bao nhiêu quà tặng cũng không thể lấp được chỗ trống trong lòng em.”
Anh đã nuôi một quái vật, anh hoàn toàn có thể nhẹ nhàng đem cô trở về địa ngục bẩn thỉu, nhưng quái vật đã không thể nào thoát khỏi vòng tay của anh.
Giang Tử Khâm nhìn anh, hai hàng nước mắt ứa ra.
Bất lực trước sự quay lưng của anh, cô bước từng bước lên cầu thang gỗ đã cũ kỹ rung cót két. Giang Tử Khâm từng nói, cô rất sợ âm thanh này, nó khiến cô nhớ đến cánh cổng cũ kỹ nhà bà cô hồi nào, rít lên đóng lại, nuốt chửng cô như miệng con quỷ.
Co không sợ chết, nhưng sợ không được nhìn thấy Kha Ngạn Tịch.
Trò chơi cuối cùng đã hạ màn, hai người đều thất bại, họ không còn sức lực để cáo biệt.
Nhưng giọt nước mắt rơi xuống ngay trước mắt anh, lúc này anh đột nhiên phát hiện, cô đã lớn nhanh như vậy, trở thành một thiếu nữ thực thụ làm anh hốt hoảng.
Đáng sợ nhất là phụ nữ.






Kỳ thi tháng đầu tiên của lớp 12 nhanh chóng kết thúc. Điểm thi toán của Giang Tử Khâm xếp thứ nhất từ dưới lên.
Hôm công bố xếp loại học lực của tháng, Giang Tử Khâm trước đây vốn dao động trong khoảng từ mười mấy đến hai mươi, lần này tụt xuống thứ năm từ dưới lên. Bản thân cô không có cảm giác gì, nhưng các bạn xung quanh mỗi người có phản ứng riêng. Ngoài mấy kẻ cười trên đau khổ của người khác, vẫn còn có tên Béo và Triệu Doãn Phu thực sự toát mồ hôi thay cho Giang Tử Khâm. Nhất là Triệu Doãn Phu, thỉnh thoảng lại lấy bút chọc lưng cô, nhắc cô chú ý nghe giảng, đừng ngủ gật. Riêng cậu, bây giờ còn chăm học hơn trước. Cậu vẫn nhớ trận đòn của bố sau lần trốn học với Giang Tử Khâm, bị thầy chủ nhiệm yêu cầu mời bố đến gặp. Còn bà mẹ rất lo lắng khuyên con trai tránh xa cô thiên kim tiểu thư kia, “Nó sinh ra, miệng đã ngậm thìa khóa vàng, chân giẫm lên cầu thang thủy tinh, nó không đỗ đại học cũng chẳng sao, ông bố bỏ ra ít tiền là nó đường hoàng vào đại học Thanh Hoa, còn con, nhà nghèo kiết, không dựa vào kiến thức không thể đổi đời, cuối cùng vẫn như bố con, cả đời làm công nhân, không bao giờ ngẩng mặt lên được!”
Cho nên, cậu khao khát vượt lên, khao khát kiếm tiền, để một ngày nào dó cậu sẽ giàu có, thành đạt như người đỡ đầu của Giang Tử Khâm, đi xe xịn, ở nhà lầu, là người nổi tiếng, nếu không, làm sao xứng với Giang Tử Khâm?
Chuông tan học vừa vang, Giang Tử Khâm vẫn theo ý mình, là người đầu tiên ra khỏi lớp. Không lên chiếc xe đến đón, nhanh như sóc, cô lủi sang phía khác, cùng với Triệu Doãn Phu chạy bộ gần nửa con phố. Lúc thấm mệt, dừng lại mặt đẫm mồ hôi, hai tay chống đầu gối, thở hổn hển, người đổ về trước, cổ áo đồng phục cô tình mở rộng, làm cho Triệu Doãn Phu đứng đối diện nhìn thông thống hết thảy.
Áo ngực xinh xắn bằng ren màu đen, ôm khít làn da hồng phấn. Triệu Doãn Phu vội vàng ngoảnh đi, miệng lẩm bẩm đọc: Phi lễ vật thị, phi lẽ vật thính, phi lễ vật động đầu nôn nao suy nghĩ, mặc dù không đầy đặn, nhưng đủ một bàn tay ấp, lại rất đẹp. Ý, lại nghĩ lung tung rồi! cậu tự vỗ đầu mình.
Chân Manni rót bước cho Giang


Polaroid