XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Tác giả: Dị Thanh Trần

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.

rối xõa xuống vai, chiếc khăn quàng thường ngày luôn ngay ngắn trên cổ, lúc này cũng bị lệch sang một bên. Áo trắng lấm bụi, đôi tất lem nhem, đôi giày đen mũi tròn thậm chí còn phủ lớp bụi dày.
Ngẩng đầu nhìn lên, ở phía chân trời mờ mịt, có con chim màu xám vỗ cánh, kêu mấy tiếng yếu ớt, bay về tổ trong một ngày thu se sắt chớm lạnh. Không, cô không cần tương lai như thế, không cần bóng tối từ từ buông nhe thế. Bỗng nghĩ đến Kha Ngạn Tịch, nghĩ đến vẻ mặt thất vọng của anh khi nói với cô - “Em không đi nổi đâu, Tiểu Man.”
Đùa gì vậy! Cô nhấc hai tay cái túi, co cẳng chạy thục mạng về phía trước.
Triệu Doãn Phu nhận ra Giang Tử Khâm đang bần thần, đầu óc để tận đâu, nhất định cô cãi nhau với người nhà nên đã bỏ đi.
Có lúc, cậu cũng muốn bất chấp như vậy một lần, nhất là khi bị bố đánh. Giờ đã thế này, còn biết làm thế nào với cô?
Khuyên Giang Tử Khâm quay về nhà, đừng bướng bỉnh nữa ư? Ý nghĩ đầu tiên vừa đến, nhưng cậu lập tức gạt bỏ. Câu đó quá tầm thường, trong hoàn cảnh bày, hầu như ai cũng sẽ khuyên như thế, nếu vậy cậu sẽ không nói, ít nhất phải để Giang Tử Khâm biết, cậu mãi mãi là người duy nhất, đặc biệt nhất bên cạnh cô.
“Thế này vậy, cậu đến nhà tôi, tôi nhường giường cho cậu ngủ.” Triệu Doãn Phu vừa vỗ ngực, cười ngây ngô như ông bố công nhân của cậu, “Thế nào? Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ đèo cậu về.”
Hai bàn tay Giang Tử Khâm đan vào nhau, vô cùng bối rối. Nhìn chiếc xe đạp cà tàng chỉ có chuông không phát tiếng, còn các bộ phận khác đều kêu lọc sọc, lại nhìn Triệu Doãn Phu, rồi phân vân hỏi: “Về với cậu ư? Tôi sợ....”
“Sợ gì! Có tôi ở đây, bố tôi sẽ không dám đuổi cậu.” Triệu Doãn Phu hùng hồn tuyên bố, mặt đỏ bừng.
“Không phải, tôi sợ... chiếc xe này, ngồi lên chắc đau mông lắm.”
“....” Triệu Doãn Phu im bặt, bẽn lẽn cười nhìn cô, thấy hai cái túi to căng phồng bên cạnh, băn khoăn hỏi: “Cậu mang theo cái gì thế?”
Giang Tử Khâm vội nhấc hai cái túi lên, giấu sau lưng, “Bí mật.”
“Thôi vậy, không nói thì thôi. Mau lên xe, tôi đưa cậu về nhà!”
Nữa tiếng sau, Giang Tử Khâm đã ung dung ngồi trên ghế đá dài ở góc sân gặm bánh bao. Kể cả chiếc bánh trên tay, cô đã ăn bốn cái cả thảy. Quả thực cô quá đói, suốt ngày hôm nay chưa có hạt cơm vào bụng. Mẹ Triệu Doãn Phu là phụ nữ đặc biệt dịu dàng, khi đưa bát nước nóng cho cô, còn cẩn thận nhắc, “Thổi đi hãy uống, kẻo bị bỏng.”
Lòng cô chợt nóng, một tay bê bát nước trà, một tay cầm bánh bao, Giang Tử Khâm không biết nói sao, mãi mới nặn ra một câu, “cám ơn!” nhưng âm thanh bị nghẽn trong họng. Trong phòng, dưới ánh đèn màu da cam, có hai bóng người đuổi nhau. Bố Triệu Doãn Phu giọng ồm ồm, gầm lên như hổ, “Mày dám đưa nó về nhà, tao thấy may đang muốn ăn đòn!”
Bà mẹ ở bên ngoài, lắc đầu, “Làm dữ thế, đánh nó đau rồi lại thương, đến khổ, đến khổ!”
Giang Tử Khâm chớp mắt, nhìn bà, “Bác ấy đánh thật hay giả đánh vờ?” Bà bực mình, liếc cô một cái, tất cả là tại đứa con gái này, vậy mà nó chẳng động lòng, thản nhiên như đang xem trò hay!
Sau trận đụng độ vừa vừa đó, Triệu Doãn Phu mới chính thức dẫn Giang Tử Khâm vào nhà. Trên mặt cậu có mấy vết bầm, cánh tay cũng có, bộ dạng thảm hại khỏi nói, còn mệt đến mức không có sức mở miệng.
“Tôi lấy nước cho cậu tắm.”
Giang Tử Khâm gật đầu. Triệu Doãn Phu lập tức tất bật, đầu tiên là mang bình đi lấy nước, rồi chất củi đốt lò đun nước, mồ hôi nhễ nhại, lại còn vụng về đánh đổ nước ra nền. Giang Tử Khâm khoái trá đứng bên nhìn.
Bố mẹ Triệu Doãn Phu đang ở trong nhà, có tiếng ông Triệu đập bàn, giọng tức tối quát: “Cái đồ súc sinh ấy, lại dám cãi bố, sống chết đòi giữ đứa con gái kia ở đây!”
Bà Triệu xua tay, “Ông nói nhỏ thôi, để nó nghe thấy lại bảo chúng ta hẹp hòi. Tôi thấy con bé rất xinh, ngoan ngoãn, nhất định có chuyện gì khó nói.... chỉ có điều trông tiểu thư quá, không biết quan tâm đến người khác.”
Giang Tử Khâm loáng thoáng nghe thấy, vội đặt cái túi trong tay xuống, đón bình nước trên lò, Triệu Doãn Phu ngạc nhiên, “Cậu cũng biết làm à?”
Giang Tử Khâm nhíu mày, “Cậu nói gì thế! Tưởng tôi là loại con gái chỉ biết ăn không ngồi rồi hay sao?”
Nhà Triệu Doãn Phu không giàu có gì, thậm chí có thể coi là nghèo khổ. Mẹ cậu không có việc làm, cả nhà trông vào đồng lương công nhân tháng hai ngàn đồng của ông bố. Cậu vốn còn có bà nội vừa qua đời, gia cảnh đã khó khăn, lại đèo thêm món nợ.
Giang Tử Khâm ngủ cùng với mẹ Triệu Doãn Phu trên chiếc giường hẹp, bà phàn nàn kể mãi về những chuyện đó. Triệu Doãn Phu nằm dưới sàn nhà trằn trọc, khi cậu sốt ruột vùng dậy vỗ vào tay mẹ ở mép giường, nói nhỏ, “Mẹ thôi đi, người ta ngủ rồi, ai muốn nghe những chuyện vớ vẩn đó” bà mới im.
Tronng đêm yên tĩnh, hơi thở của Giang Tử Khâm càng rõ mồn một, rất nhẹ, rất đều, giống như chiếc lông vũ chờn vờn lướt qua tim cậu. Triệu Doãn Phu dù thấy mệt nhoài vẫn không thể nào chợp mắt, thậm chí mấy năm sau, mỗi lần nhớ lại đêm đó, nỗi hân hoan xao xuyến vẫn y nguyên như cái đêm khó ngủ kia.
Mà cô thiếu nữ đã mang cho cậu tất cả mộng mơ, lúc đó tắm mình trong